watch sexy videos at nza-vids!

ĐồngKhởi-BếnTre

 Quehuong.Wap.Sh
Http://quehuong.wap.sh


Giao lưu kết bạn



Nỗi ám ảnh tuổi thơ
Tôi là một thanh niên ít nói, trầm lặng. Tôi có ít
bạn bè lắm. Bạn gái thì hầu như không có. Thời
đi học của tôi trôi qua thật là lặng lẽ. Hết giờ học
tôi chỉ có đi về nhà lo học bài và coi TV thôi. Ba
tôi ly dị mẹ tôi khi tôi còn nhỏ. Kể từ đó tôi
không còn thấy mặt hoặc nghe nhắc đến ba tôi
nữa. Sau khi ba tôi ra đi, mẹ tôi ở vậy nuôi tôi
chứ không đi bước nữa. Người tôi thương nhất là
mẹ tôi và người mà tôi thân nhất cũng là mẹ tôi.
Nhưng nếu như vậy thì cũng không có gì đáng
nói. Khổ một nỗi là từ khi đến tuổi dậy thì tôi đã
bị ám ảnh bởi những hình ảnh của chính mẹ
tôi. Mẹ tôi có thói quen là không mặc đồ lót ở
nhà. Ở VN thì trời nóng quanh năm nên về nhà
là mẹ tôi thay bộ váy mặc ở nhà dài quá đẩu gối
một chút. Bên dưới mẹ tôi không mặc gì hết, kể
cả quần xì-líp. Tôi biết được điều đó là vì tôi để
ý không hề thấy mấy cái lằn nổi lên của quần
lót khi mẹ tôi cúi xuống. Tôi còn biết chắc chắn
điều đó vì có một lần một ngưởi bạn của mẹ tôi
qua chơi tôi có tình cờ nghe được bà ta nói: -
Hồng, chị không mặc quần lót ờ nhà hả? Em
thấy kỳ đó. Dù sao thằng Luân nó cũng lớn rồi
mà. Lỡ có gì ... Mẹ tôi cười: - Hồng quen mặc
như vậy cho mát. Nó là con Hồng mà. Đâu có
sao chứ. - Nhưng mà lỡ nó thấy ... - Không có
đâu, coi vậy chứ cũng không dễ thấy đâu. Hồng
biết tính nó mà, nó hiền lắm, không rắn mắt
như mấy đứa khác đâu. Hồng mặc vậy quen
rồi. Ở nhà mà mặc đồ lót Hồng không quen.
Những ngày càng nóng thì mẹ tôi càng mặc đồ
càng mỏng để cho mát. Nhiều khi nói chuyện
với mẹ tôi, tôi cứ phải quay mặt đi chỗ khác để
khỏi phải nhìn thấy thân hình mẹ sau lớp vải
mỏng. Tôi sợ nhất là "thằng nhỏ" của tôi lại
nhúc nhích rục rịch muốn trỗi dậy. Từ khi tôi
bắt đầu thủ dâm cũng là từ lúc tôi bắt đầu có
những ý nghĩ bậy bạ với mẹ tôi. Tôi biết như
vậy là vô cùng tội lỗi và bậy bạ, và muốn xua đi
nhiều lần nhưng rồi những hình ảnh đó cứ trở
lại với tôi. Tôi cố gắng nghĩ đến những cô gái
khác, trẻ đẹp, hấp dẫn, có khi là những cô người
mẫu, tài tử, hoặc mấy con nhỏ hoc chung lớp,
mỗi khi thủ dâm nhưng không hiểu sao tới khi
tôi xuất tinh, đạt tới lúc khoái cảm nhất tôi lại
nghĩ đến mẹ tôi, hay chính xác hơn là tới cái ***
của mẹ tôi. Cũng có khi tôi gạt được hình ảnh
bậy bạ đó ra khỏi đầu nhưng những lúc đó tôi
lại không cảm thấy sướng. Cuối cùng thì tôi
chịu đầu hàng và tự bào chữa đó chỉ là tưởng
tượng, đâu có sao. Mẹ tôi không hề hay biết. Bà
là một người hết sức đứng đắn và là giảng viên
ở một trường đại học. Cứ thấy tôi lo học hành và
hay đóng cửa ở trong phòng nên thỉnh thoảng
mẹ tôi cũng có hỏi sao không thấy tôi đi chơi với
bạn bè, không thấy tôi quen bạn gái. Tôi chỉ nói
là tôi mắc bận học nhiều, sau này rảnh tôi sẽ đi
chơi bù. Nhiều lúc tôi ngẫm nghĩ không biết là
nếu biết được những suy nghĩ trong đầu tôi bà
sẽ phản ứng ra sao nữa. Ở trường đại học bà rất
là nghiêm. Có lần tôi tới trường được thấy mẹ tôi
trên bục giảng đeo kiếng trắng với bộ mặt
nghiêm nghị đang giảng bài cho sinh viên. Cả
hội trường im phăng phắc. Tôi nghe nói sinh
viên nào mà nói chuyện, hay đùa giỡn trong giờ
học là bị mẹ tôi đuổi ra khỏi lớp ngay. Thỉnh
thoảng có vài anh sinh viên đến nhà tôi. Tôi thấy
họ hết sức nghiêm trang khi nói chuyện với mẹ
tôi. Ấy vậy mà không hiểu sao tôi lại có những ý
nghĩ hết sức bậy bạ về mẹ tôi. Tôi tưởng tượng
đủ thứ mặc dù tôi chưa hề thấy những chổ kín
của mẹ tôi. Riết rồi hầu như mẹ tôi là người duy
nhất tôi nghĩ tới trong khi thủ dâm. Tôi tưởng
tượng ra tôi miệng thì bú một bên vú mẹ tôi, tay
se se cái núm vú bên kia, kế đến là cúi xuống
liếm cái *** của mẹ tôi đang ướt chèm nhẹp
nước dâm. Lúc thì tôi nghĩ tới cảnh mẹ tôi sẽ
bú con cặc của tôi, tay thì sóc sóc nó, còn tay
kia thì mân mê hai hòn dái của tôi. Cho tới lúc
con cu tôi nứng hết cỡ và mẹ tôi cũng nứng hết
cỡ thì mẹ tôi sẽ nhét nó vô cái hang đang ướt
đẫm chất dâm thủy. Thật là trái ngược với hình
ảng nghiêm trang, đạo mạo của mẹ tôi trên bục
giảng. Thời gian thấm thoát trôi đi. Tôi đã tới tuổi
trưởng thành và sắp tốt nghiệp đại học. Tôi vẫn
không thể quen được một cô bạn gái nào. Mặc
dù tôi cũng không đến nỗi xấu trai và nhà tôi
cũng không phải là nghèo. Tất cả các cô gái mà
tôi quen, tôi đều đem so sánh với mẹ tôi và
muốn kiếm một người giống như mẹ. Tất nhiên
là tôi không thể kiếm được một người như vậy.
Một lý do nữa là khi đi chơi với họ, những lúc ôm
ấp, âu yếm, tôi không cảm thấy thích thú mà
chỉ bị ám ảnh bởi những ý tưởng bậy bạ về
mẹ tôi. Rốt cuộc rồi tôi cũng chẵng quen ai. Mẹ
tôi lại rất muốn tôi sớm có bạn gái, lấy vợ, rồi
có con cái cho vui cửa vui nhà vì nhà tôi quanh
đi quẩn lại cũng chỉ có hai mẹ con. Mẹ tôi tìm
cách giới thiệu cho tôi hết cô này tới cô kia, đa số
là con cái của bạn mẹ tôi. Nhiều cô cũng xinh
xắn, dễ thương nhưng tôi vẫn không cảm thấy
thích thú. Mẹ tôi hay hỏi tôi lý do tại sao không
thích. Tôi chỉ còn cách bịa ra đủ mọi lý do.
Chẳng lẽ tôi lại nói là "Con chỉ mê cái *** của
mẹ thôi." Tôi cũng chẳng biết phải làm sao nữa.
Mỗi lần sau khi thủ dâm với hình ảnh tưởng
tượng về cái *** của mẹ tôi là tôi lại cảm thấy tội
lỗi. Tôi rất khổ tâm mà không biết hay đúng hơn
không dám chia sẻ cùng ai. Cho tới một hôm kia
tôi đi học về thì thấy mẹ tôi đang lúi húi ở trong
bếp nấu nướng. Tôi hơi ngạc nhiên vì thường thì
mẹ tôi tới 6 giờ tối mới về. Bây giờ mới 5 giờ
mà. - Hôm nay sao mẹ về sớm vậy? Tôi hỏi. -
Hôm nay mẹ về sớm là vì tối nay nhà mình có
khách. Mẹ về sớm để nấu thức ăn đãi khách. Mẹ
đố con đoán coi là ai. - Con không biết đâu mẹ
ơi. Mẹ nói con nghe đi. - Cô Tâm bạn mẹ đó
con. Cô Tâm mới đi học ở nước ngoài về. - Nước
nào vậy mẹ? Mà cô Tâm học gì? - Tâm nó học ở
bên nước Anh. Học để lấy bằng Tiến sĩ về tâm
lý học. Tưởng ai xa lạ chứ cô Tâm này thì tôi
biết. Cô Tâm cũng dạy học trong trường đại học
với mẹ tôi, năm nay 35 tuổi, thua mẹ tôi 10 tuổi.
Hai người rất là thân mặc dù cách nhau tới 10
tuổi. Cô Tâm được trường đại học cử đi ra nước
ngoài để học bằng Tiến sĩ về tâm lý học. Chắc
cũng phải mất 4, 5 năm bây giờ cô mới về. Tôi
phải công nhận là cô Tâm rất đẹp. Làn da trắng
hồng, vóc người cao cao và thon thả, cặp mắt
to đen láy lúc nào cũng như ánh lên vẻ tinh
nghịch, chiếc mũi dọc dừa, chiếc miệng xinh
xinh có vẻ như đang hờn dỗi, mái tóc đen huyền
óng ả xoã dài xuống tận ngang hông. Đẹp như
vậy nên có rất nhiều người mê cô. Tôi nghe mẹ
tôi nói cô Tâm có nhiều bạn trai lắm nhưng cô
thích cuộc sống phóng khoáng tự do nên chưa
chịu lấy chồng. Tôi thầm nghĩ "bà này tự do
thoải mái như vậy mà ra nước ngoài nữa chắc
bên đó bả quậy tới bến luôn." Tuy nghĩ vậy
nhưng tôi không dám nói ra mà chỉ lẳng lặng
thay quần áo rồi xuống bếp phụ mẹ tôi. Tối
hôm đó mẹ con tôi và cô Tâm cùng ăn tối. Bữa
ăn thật vui vẻ, chuyện nổ như bắp rang. Tôi cứ
luôn miệng hỏi cô Tâm đủ thứ và vô cùng thích
thú được nghe nhiều chuyện mới lạ từ một xứ
sở xa xôi tận bên châu Âu. Xong bữa, tôi về
phòng học bài, để mẹ và cô Tâm tự do tâm sự
sau nhiều năm xa cách. Tôi không biết hai người
nói chuyện gì mà mãi tới khuya cô Tâm mới ra
về. Buổi chiều ngày hôm sau, trong bữa cơm
tối, trong lúc nói chuyện mẹ tôi có đề cập đến
việc cô Tâm đã bảo vệ thành công luận án Tiến
sĩ về Tâm lý học bên nước Anh và muốn mở
một văn phòng như kiểu phòng mạch bác sĩ,
nhưng chuyên về các vấn đề tư vấn tâm lý. Mẹ
tôi còn nói là muốn tôi đến gặp cô Tâm, để cổ
có thể cho tôi những lời khuyên tốt, hy vọng tôi
sẽ vui vẻ, yên đời hơn và giúp tôi tìm được một
bạn gái. Hoặc nếu như tôi có những vấn đề gì
về tâm lý thì cô Tâm sẽ giúp tôi chữa trị. Tôi
hết sưc bất ngờ và một mực nói là tôi hoàn toàn
bình thường khoẻ mạnh đâu cần phải đi gặp
chuyên gia tâm lý làm gì. Nhưng mẹ tôi cứ nằn
nì và bắt tôi phải đi. Lúc đầu tôi một mực không
chịu và rất sợ phải nói ra điều gì đã và đang ám
ảnh tôi. Cuối cùng thì tôi đầu hàng và tự nhủ là:
"Mình nhất định không nói ra thì ai mà biết
được".
Thế là sau vài tuần lễ, chiều chủ nhật hôm đó
tôi đến nhà cô Tâm. Cô đón tiếp tôi rất niềm nở
và dẫn tôi vào nhà. Nhà cô Tâm ờ ngay đầu một
con hẻm lớn ở trung tâm thành phố nên cô sửa
phòng khách thành phòng làm việc. Tôi được
dẫn vào phòng làm việc. Phòng làm việc của cô
hết sức sạch sẽ ngăn nắp và có đầy đủ phương
tiện như máy computer, máy fax, máy
photocopy, ... nhìn rất thích mắt. Cô mời tôi
ngồi và vui vẻ nói đùa tôi là thân chủ đầu tiên.
Mở hàng như vậy chắc hên lắm. Lúc đầu tôi rất
là ngại ngùng không biết nói gì cả. Phải chi tôi
chỉ tới chơi thôi thì chắc tôi cảm thấy thoải mái
hơn. Nhưng chỉ một lúc sau, với lối nói chuyện
có duyên và hóm hỉnh cô đã làm tôi trở nên tự
nhiên và dễ chịu hơn. Tôi và cô Tâm ngồi nói
chuyện suốt buổi chiều hôm đó. Những chuyện
lạ ở xứ văn minh. Cô Tâm có lối kể chuyện rất
có duyên làm tôi thực sự thích thú. Hèn chi anh
có biết bao anh chàng đã chết mê chết mệt.
Phần tôi, tôi cũng kể cô nghe một vài mẩu
chuyện vui của tụi sinh viên chúng tôi. Chúng tôi
cứ nói chuyện như vậy cho tới lúc tôi ra về.
Chẳng có vẻ gì là "tâm lý trị liệu" cả. Sau vài
buổi như vậy, cô Tâm dần dần chiếm được lòng
tin của tôi. Cho tới một hôm tôi quyết định kể
hết cho cô nghe những nổi ám ảnh của tôi. Cô
lắng nghe rất chăm chú và hoàn toàn không tỏ
ra thái độ gì là kinh ngạc hay ghê tờm như tôi
tưởng tượng cả. Sau khi nghe tôi kể xong cô nói:
- Những chuyện như vậy cũng vẫn thường xảy
ra. Không có gì ghê gớm lắm đâu. Luân đừng có
lo quá. Cô sẽ có cách chữa cho cháu. Nghe như
vậy tôi rất mừng vì lúc nào cũng mang mặc
cảm phạm tội như tôi thì thiệt là khổ sờ. Tôi
cũng chưa biết là cô Tâm sẽ dùng phương pháp
gì vì khi tôi hỏi cô không chịu nói. Nhưng dù
sao kể ra được tôi cảm thấy như trút được một
gánh nặng và cảm thấy nhẹ nhõm. Tôi tự an ủi
như vậy là cổ cũng giúp mình rồi. Tôi cũng cố
gắng thử đoán coi cô Tâm sẽ dùng phương
pháp gì. Dùng thuốc? Nếu có viên thuốc nào
uống vô mà hết thì đỡ quá. Dùng lời khuyên?
Chắc không ăn thua. Dùng thôi miên? Cái này có
vẻ hấp dẫn. Chắc phương pháp này rồi. Tôi tự
nhủ. Nhưng tôi lầm. Chẳng có cái nào đúng cả.
Tôi không thể nào tưởng tượng nổi cái phương
pháp mà cô Tâm thực hiện vào chiều hôm Chủ
nhật đó. Chiều hôm đó tôi thật sự là hồi hộp và
thích thú khi nghĩ đến việc cô Tâm sẽ chữa khỏi
cho mình. Tôi đến có hơi sớm. Nhưng khi tôi
theo cô Tâm bước vào phòng làm việc thì tôi
như đứng chết trân vì trong góc phòng là ... mẹ
tôi. Bà đang ngồi đó vẻ chờ đợi pha lẫn chút hồi
hộp. Tôi sợ muốn chết và thiếu chút nữa là tôi
đã bỏ chạy với cái ý nghĩ là cô Tâm đã kể cho
mẹ tôi nghe và bà đã biết hết. Tôi đang tính nếu
mẹ tôi mà la lên một tiếng là tôi co giò chạy
ngay. Nhưng không, mẹ tôi chỉ nhìn tôi bằng
ánh mắt thương yêu như mọi khi. Chắc mẹ tôi
chưa biết. Nhưng tại sao mẹ tôi lại ở đây? Và ở
đây để làm gì? Cô Tâm đến bên bàn làm việc
ngồi xuống và mời tôi và mẹ tôi ngồi đối diện.
Cô nói: - Chị Hồng, em mời chị và cháu đến về
việc hôm bữa chị có nhờ em xem giúp tại sao
cháu Luân có vẻ sống khép kín và không thích
có bạn gái. Và nhờ em tìm cách giúp cháu. Em
đã nói chuyện với cháu và Luân cũng tâm sự với
em. Nghe đến đây tôi sợ đến xanh mặt. Chẳng
lẽ bà này đem chuyện mình kể ra nói cho mẹ
nghe. Tôi cố gắng xua tay và thậm chí còn đá
vào chân của cô Tâm để ngăn không cho cô ta
nói. Nhưng cô ta cứ lờ đi như không biết. Tôi như
người ngồi trên đống lửa. - Luân tâm sự với em
là nó bị ám ảnh bởi những hình ảnh hở hang
của chị khi chị mặc váy áo ngủ mà không có
đồ lót bên trong, đó chị Hồng. Những lời nói đó
vang vào tai tôi chẳng khác nào những tiếng
sấm. Tôi giận muốn điên lên, ước gì mình có
thể tống vào mặt "con mẹ Tâm" mấy cái đấm.
Mặt khác tôi cũng xấu hổ kinh khủng, mong cho
mặt đất tét làm hai cho tôi chui xuống cho rồi.
Thế là tôi chỉ biết cúi gầm mặt xuống, toàn thân
tôi nóng bừng, toát hết mồ hôi. Tôi rất lo sợ
không biết mẹ tôi sẽ nói gì. Niềm hy vọng duy
nhất là mẹ tôi không tin và bỏ về. Nhưng mọi
việc đâu có được như tôi mong ước. Mẹ tôi thì
lúc đầu ngơ ngác, có vẻ như không hiểu gì hết
và ngập ngừng hỏi lại. - Tâm, em nói gì, chị
không hiểu gì hết. Em đang nói giởn hả? - Em
nói là "Luân tâm sự với em là nó bị ám ảnh bởi
những hình ảnh hở hang của chị khi chị mặc
váy áo ngủ mà không có đồ lót bên trong". Nó
bị lâu rồi, từ lúc còn nhỏ lận. Chính vì như vậy
mà nó không thích đến những người con gái
khác. Ngay cả lúc nó thủ dâm cũng nghĩ đến
chị đó. Như vậy là chị cũng là nguyên nhân
làm cho nó cảm thấy không thích có bạn gái
đó. Lúc này thì mẹ tôi quay sang tôi nhìn tôi
chằm chằm. Mẹ vẫn có vẻ không thể tin nổi và
cố gắng nghĩ đây chỉ là trò đùa. Mẹ nâng bộ
mặt đang cúi gầm của tôi và nói: - Luân, nói cho
mẹ nghe đi. Cô Tâm nói có đúng không con. Mẹ
muốn nghe con nói. Có đúng vậy không? Thấy
tôi vẫn im lặng, mẹ tôi quát lên: - Trả lời cho
mẹ. Tôi sợ muốn chết. Đây là lần đầu tiên mẹ
tôi quát tôi như vậy. Mẹ tôi rất thương tôi. Ngay
cả nói nặng tôi mẹ tôi cũng ít khi lắm. Nhưng tôi
cũng không đủ can đảm nói một lời nào mà chỉ
dám gật đầu và trả lời bằng một tiếng "Dạ" thật
nhỏ. Chỉ nhiêu đó thôi cũng đủ làm mẹ tôi nhảy
dựng lên, mặt mẹ tôi trắng bệch như người
thiếu máu. - Trời ơi, con ơi. Chắc tôi điên mất.
Cô cháu hai người điên rồi. Tôi không thể ở đây
với những người điên. Nói tới đó, mẹ tôi đứng
phắt dậy, chộp lấy găng tay và nón trên bàn đi
thẳng ra cửa. Lúc đó cô Tâm vội lên tiếng và
chạy theo giữ chặt cánh tay mẹ tôi lại: - Chị
Hồng ơi, chị từ từ nghe em nói nè. Chị đừng có
bỏ đi như vậy. Chuyện này quan trọng lắm. Em
đang cố gắng chữa bệnh cho thằng Luân mà.
Chị không thương nó sao? Chị không muốn nó
khỏi bệnh hả? Em cần có sự giúp đỡ của chị.
Không phải tự nhiên mà em kêu chị lại để nói
chuyện này đâu. Mẹ tôi vẫn cố gắng gỡ tay ra
khỏi tay cô Tâm, miệng thì lắp bắp nói: - Tôi,
tôi, ... tôi không thể ở đây thêm một chút nào
hết. - Chị trở lại ngồi xuống ghế đi. Để em nói
cho chị hiểu. Vừ nói cô Tâm vừa kéo mẹ tôi trở
lại và ấn mẹ tôi ngồi xuống ghế. Lúc này thì mẹ
tôi như người mất hồn. - Chuyện là như thế này.
Ở xã hội của mình, những chuyện như vậy
thường ít khi có ai dám đề cập tới. Nhưng ở
những nước văn minh, những vấn đề như vậy
đã được các chuyên gia tâm lý nghiên cứu và
chứng minh, đó không có gì là quá đáng cả. Ước
muốn loạn luân, em tạm dịch chữ "incestuous
desire" với mẹ của con trai chị là rất thông
thường và phổ biến nữa. Có điều nó hơi nặng
hơn ở trường hợp con trai chị. Cần phải được
chữa trị. Xã hội văn minh của chúng ta cần phải
thừa nhận là những ước muốn như vậy là bình
thường. Mặc dù em không hề tán đồng hành
động loạn luân. Chị hiểu không? Sau một lúc im
lặng, mẹ tôi nói: - Ừ thì cứ cho là như vậy đi,
nhưng công nhận điều đó cũng đâu có giải
quyết được việc gì. Có điều chuyện này bất ngờ
quá đi. Chị không thể nào tưởng tượng được. -
Em nói ra là có lý do chứ. Đó cũng là bước đầu
tiên để loại bỏ những ám ảnh và suy nghĩ lệch
lạc cho con trai chị đó. Thôi bây giờ không nói
dài dòng nữa, em hỏi chị nè, chị có thương
thằng Luân không? Chị có muốn cho nó hết
bệnh không? Ngập ngừng một chút rồi mẹ tôi
nói: - Có chứ, có người mẹ nào lại không thương
con. - Chị có hứa là sẽ giúp em chữa bệnh cho
nó không? - Tất nhiên rồi, nếu chị có thể làm
được điều gì, chị không ngại đâu. - Vậy thì
được rồi. Cô Tâm quay về phía tôi và nói: - Luân,
cháu có muốn cô chữa cho cháu hết bệnh
không? Tôi đáp lí nhí trong miệng: - Dạ có. -
Vậy thì từ lúc này trở đi, chị và cháu phải nghe
theo lời của em, hai người có hứa như vậy
không? Cả tôi và mẹ đều gật đầu. - Bước đầu
tiên là tất cả sự thật phải được nói ra. Cháu Luân,
có phải chỉ có hình ảnh của mẹ cháu mới làm
cho cháu cảm thấy kích thích về tình dục
không? - ... - Luân cứ nói, mẹ cháu không la
đâu. Chị Hồng, chị có hứa là sẽ không la rầy
trách phạt cháu chứ. Cô Tâm hỏi mẹ tôi. Bằng
một giọng thì thầm, mẹ tôi nói: - Chị hứa. - Vậy
thì cháu nói đi. Đừng quên là cháu muốn được
khỏi bệnh và cháu đã hứa với cô khi nãy. Cháu
trả lời câu hỏi của cô đi. Im lặng một lúc, tôi
thấy mình không còn cách nào khác là phải nói
sự thật, hơn nữa, phản ứng của mẹ cũng không
ghê gớm như tôi nghĩ. - Đó là sự thật đó cô. Mỗi
khi con nghĩ tới mẹ, hoặc lúc nhìn thấy mẹ
mặc đồ mỏng không có đồ lót là con cu con
cương cứng ngắc. Cô Tâm ngắt lời tôi, quay
sang mẹ: - Đó chị thấy chưa. Chính Luân nói với
em là chị thường hay mặc đồ ngủ mỏng mà lại
không mặc đồ lót khi đi lại, nằm ngồi trong nhà,
đúng không? Mẹ tôi nói như rên lên: - Đúng rồi,
nhưng mà lúc nào chị cũng nghĩ là mẹ con mà
đâu có sao. Chị đâu có biết là như vậy làm cho
con chị bị kích thích đâu chứ. - Nhưng mà bây
giờ mọi chuyện đã xảy ra rồi. Luân nó chỉ thỏa
mãn khi tự thủ dâm với những hình ảnh đó thôi.
Nói gì thì nói, chị là nguyên nhân chính đó. Với
một giọng nói nừa như buồn rầu, nừa như xin
lỗi, mẹ tôi quay sang tôi: - Mẹ không biết, Luân
ơi. Mẹ đâu có biết là đã làm cho con bị như vậy.
Mẹ hoàn toàn không nghĩ tới chuyện đó. -
Không sao đâu mẹ. Sau khi nói ra rồi con cảm
thấy nhẹ nhõm, con sẽ cố gắng xua đuổi những
hình ảnh đó đi. Con sẽ hết thôi. Cô Tâm cắt
ngang: - Không đâu Luân. Những ham muốn
tình dục loạn luân như vậy không có tự hết
được đâu. Mà để càng lâu càng có hại thôi. Luân
sẽ cứ tưởng tượng đến bộ phận kín đó của mẹ
Luân mãi mãi trừ khi nào ... Nói đến đây cô Tâm
bỏ lửng. Mẹ tôi sốt ruột hỏi: - Trừ khi nào ... sao?
Bây giờ làm thế nào? Cô Tâm ngập ngừng rồi
nói: - Có một cách, nhưng không biết là chị có
chịu cố gắng giúp cháu không? - Thì Tâm cứ
nói đi. Chị đã nói là chị sẽ hết sức mà. - Nếu
chị đã nói vậy thì em không ngại nữa. Con của
chị cần phải được thấy tận mắt cái mà nó hằng
ao ước, tưởng tượng. Nó phải thấy để nó nhận
ra là con chim của chị cũng không khác gì của
người khác, không nhất thiết cứ phải nghĩ đến
cái của chi. Khi mà nó đã thấy con chim của chị,
con chim bự, đầy lông, như nó hằng tưởng
tượng, nó sẽ hiểu rằng tất cả đàn bà con gái
đều có con chim. Và con chim nào cũng giống
nhau thôi. Lúc đó thì nó sẽ hết bị ám ảnh mà
sẽ cảm thấy thoải mái đi tìm những người con
gái khác. Mẹ tôi kêu lên một với giọng vừa đau
khổ vừa có vẻ bị xúc phạm: - Trời ơi, không
được đâu, làm sao chị lại có thể tuột quần ra,
phô bày cái chỗ kín cần che dấu nhất của người
đàn bà cho con trai chị coi được? Thôi em kiếm
cách khác đi. Chỉ cần nghĩ tới là chị đã cảm
thấy ngượng chín cả người lên rồi. Cô Tâm cố
gắng thuyết phục mẹ tôi: - Chị làm được mà.
Nếu thực sự chị thương thằng Luân và muốn
giúp nó. Những người mẹ mà thực sự thương
con thì đâu có từ chuyện gì. Huống chi chuyện
này đâu có khó khăn gì chứ. Luân nó đã bị hình
ảnh về con chim của chị bám chặt trong trí óc.
Có thể gọi đó là một sự ám ảnh. Bây giờ đã đến
lúc con chị phải đối đầu với nó và bằng mọi giá
loại bỏ nó đi. Chị đâu có muốn con chị phải
khổ sở suốt đời đâu chứ. Cô Tâm đứng dậy và đi
lại trong phòng vẻ suy nghĩ. Sau một lúc cân
nhắc, cô lên tiếng: - Thôi bây giờ như vầy, nếu
chị ngại thì để em làm trước vậy. Em sẽ cho
Luân nó nhìn thấy cái âm hộ của em trước rồi
chị sẽ cho nó thấy sau. Em chỉ vì mục đích
chữa bệnh và trên phương diện khoa học thôi
chứ không có ý gì khác cả. Mục đích của em là
muốn cho Luân nó nhận ra là mọi cái đó của
đàn bà là như nhau hết. Khi nó nhận thức được
điều đó thì tự nhiên nó sẽ hết thôi. Mẹ tôi cứ
ngồi thừ người ra đó vẻ mặt hết sức đăm chiêu.
Chắc là trong lòng bà đang có sự tranh đấu dữ
dội giữa một bên là lòng thương con và một bên
là sự e thẹn, mắc cỡ của bất cứ người đàn bà
nào. Tôi đang sợ lắm nhưng ý nghĩ là mẹ tôi
đồng ý cho tôi thấy trọn vẹn cái *** mà tôi hằng
ao ước bấy lâu làm tim tôi đập thình thịch và
con cặc tôi tư từ cứng lên. Qua một lúc lâu, mẹ
tôi mới lên tiếng: - Thôi không cần đâu, để chị
tự làm một mình cũng được. Chị sẽ cho nó
thấy. Lúc nói câu này, tôi lén nhìn mặt thấy mặt
mẹ tôi đỏ lựng lên. Sau khi nghe xong, tim tôi
muốn nhảy ra khỏi ***g ngực và không tin ở tai
mình nữa. Không biết mẹ tôi cởi truồng ra thì
như thế nào. Trời ơi, chỉ chút xíu nữa đây tôi sẽ
được thấy cái *** bự đầy lông của mẹ tôi! Chắc
là đã lắm, mẹ tôi da rất là trắng, cái *** ờ chính
giữa nhìn chắc là hấp dẫn lắm. Tuy nghĩ vậy
nhưng tôi không dám nói gì mà chỉ ngồi cúi
mặt xuống đất. Cô Tâm mỉm cười rồi nói: - Em
cũng tin là chị sẽ bằng lòng. Trong phòng làm
việc của cô Tâm có một cái ghế xa-lông lớn
dùng để cho khách tới ngồi chờ. Cô Tâm kêu mẹ
tôi tới ngồi trên chiếc ghế đó. Tôi thì ngồi trên
một chiếc ghế đẩu nhỏ đối diện với mẹ tôi. Cô
Tâm nói với tôi: - Luân, bây giờ tới phiên cháu
đó. Cháu hãy nói ra tất cả những gì cháu muốn.
Những lúc thủ dâm, cháu nghĩ tới những
chuyện gì, bây giờ cháu hãy nói lớn lên. Có như
vậy việc điều trị mới có hiệu quả được. Bây giờ
cháu kể cho cô nghe, lần gần đây nhất cháu
tưởng tượng làm gì với mẹ nào. Sau một vài lần
thúc dục của cô Tâm, và mẹ tôi cũng hứa là sẽ
không la rầy tôi, tôi bắt đầu nói, lúc đầu thì chỉ
nho nhỏ thôi, nhưng càng về sau, tôi nói càng
lớn và càng say mê những ẩn ức trong lòng bấy
lâu nay được dịp thố lộ. - Tối qua, cháu nằm
trong phòng thủ dâm, lúc nào cũng tưởng tượng
ra nhiều chuyện với mẹ cháu lắm. Cháu tưởng
tượng ra cháu đi học về, đi vào toilet thì thấy mẹ
cháu đang ngồi tiểu trong đó. Cháu đi từ từ vô.
Mẹ cháu không la cháu, đuổi cháu ra ngoài mà
lại còn dang cặp đùi rộng ra cho cháu được thấy
nguyên một cái *** bự chằm vằm, lông mọc ra
tới tận khe đùi. Cháu ngồi xuống để nhìn cho kỹ
một dòng nước vàng vàng từ trong cái khe ***
của mẹ cháu bắn ra. Sau đó mẹ ngồi xổm dậy
lấy khăn giấy lau sạch xong rồi lấy tay vạch hai
mép *** ra cho cháu thấy cái hột le đỏ hồng
nằm ngay phía trên của hai mép *** nhỏ bên
trong. Mẹ kêu "Bú đi" và cháu le lưỡi ra liếm rồi
nút nguyên một cái hột le to bằng hột đậu của
mẹ vô miệng. Lúc đó thì mẹ nắm chặt đầu của
cháu đè vô. - Tốt lắm, Luân. Cháu càng nói thật
bao nhiêu thì càng tốt bấy nhiêu, đừng giấu
diếm gì cả. Cô Tâm quay về phía mẹ và nói: -
Chị Hồng, chị cởi đồ ra đi chứ, cho nó thấy con
chim của chị. Nhớ là cho nó thấy thật rõ đó,
đừng có che đậy gì hết.


Xem truyện khác


BACK | D.Ky | D.Nhap | L.He | G.Thieu | H.Dan | Gop.Y | K.Ban | Y.Cau | LKet | Trang chu | Dien dan


(C)Copy Right By
Nguyễn Quốc Cường
*Xứ Dừa-Bến Tre*
"2009-2010"

Thống kê Bd
OnlineThống Kê

0n: 1Ngay: 1Tuan: 1Thang: 3Tong: 1017
.::Dien dan::.