watch sexy videos at nza-vids!

ĐồngKhởi-BếnTre

 Quehuong.Wap.Sh
Http://quehuong.wap.sh


Diễn đàn



Cô Giáo Hải Anh
Phải công nhận là xa dì Út Ngự, Lợi không thể
nào chịu đựng nổi cảm giác nhung nhớ từng làn
da sớ thịt dì ; hầu như lúc nào, nó cũng trông
chờ chuông điện thoại di động réo vang và đầu
dây bên kia chính là giọng nói oanh vàng, thỏ
thẻ của dì nhưng tuyệt nhiên không bao giờ xảy
ra chuyện dì gọi điện thoại về cả. Nếu có gọi thì
chẳng qua đó là thằng An gọi nó đi uống café
không hơn không kém. Vậy là không thể nào
gặp lại được dì rồi! – Nó nhủ thầm và rồi thời
gian trôi qua cũng làm cho nó nguôi ngoai đi
phần nào nỗi niềm nhớ nhung dì Út bởi những
câu chuyện đời thường liên tiếp xảy ra càng
ngày càng làm xóa nhòa đi tất cả và một trong
những câu chuyện ấy là chuyện tình xảy ra giữa
nó và cô Hải Anh, cô giáo cũ của nó đang công
tác giảng dạy tại trường cấp III Châu Thành. Tuy
gọi là cô nhưng từ lúc bước chân vào học lớp 10,
nó chưa hề học cô một ngày nào cả vì cô chỉ
dạy Hóa khối 11, 12 mà thôi nhưng hai cô trò biết
nhau vì cô là vợ thầy Bình, phụ trách văn nghệ
của trường còn nó thì lại là một trong những
thành viên tích cực nhất trong đội văn nghệ và
do trong tuần có hai buổi chiều thứ tư và thứ sáu
nó và thằng An đến nhà để học lớp đàn ghitare
do thầy Bình dạy. Đôi khi nó cũng đến vào
những lúc rãnh rỗi, phụ thầy Bình xách nước,
giúp cô Anh chẻ củi…Nhà cô Anh là một căn hộ
nhỏ nằm trong một dãy ba căn liền nhau trong
con hẽm ngang nối liền đường Cách mạng
Tháng Tám với đường Chợ Mới, đi qua đình thần
Phước Lễ. Lúc này, do bỏ học nên nó không tới
lui nhà cô nữa nhưng vì có nghề chạy xe ôm
nên đôi khi thấy thầy Bình hoặc cô Anh đi bộ
ngoài đường, Lợi vẫn vì tình cũ nghĩa xưa mà
chở hộ thầy, cô đi và dĩ nhiên là nó không hề
lấy tiền dù cho thầy Bình, cô Anh có đưa tiền
cho nó đi chăng nữa. Riết rồi hai vợ chồng cô trở
thành mối của nó hồi nào cũng chẳng hề hay
biết! Do thời gian công tác tại trường cấp III Châu
Thành đã lâu nên hiện tại, năm học này thầy
Bình được luân chuyển xuống trường cấp III
Ngãi Giao cách Bà Rịa những 20 cây số ; vì vậy
thầy phải ở lại trên đó một tuần hay nữa tháng
mới về một lần để tiết kiệm bớt tiền xe. Hai thầy
trò có cho nhau số điện thoại di động nên đôi
khi thầy alô là lập tức nó chạy lên Ngãi Giao chở
thầy về hoặc là đến nhà chở thầy lên trường. Cô
Hải Anh vẫn giảng dạy bình thường tại trường
cũ và do cô kiêm nhiệm công tác thủ quỹ của
trường nên mỗi tháng một lần, cô đến Kho bạc
Thị xã để nhận lương về trường phát lại cho
giáo viên. Chính cái công việc này là tiền đề đầu
mối dẫn dắt cô và Lợi bước vào cuộc tình tuy
vụng trộm, lén lút nhưng thật tuyệt vời với
nguyên cả một vườn ân ái tràn ngập hoa thơm
cỏ lạ nhưng đó là chuyện hồi sau hãy tính. Cô
Anh năm nay 33 tuổi và hai vợ chồng cô có một
đứa con gái tròn 8 tuổi, học lớp Ba hiện đang ở
với gia đình ông bà nội ở Long An. Bấy lâu nay,
thầy Bình hy vọng là hai vợ chồng thầy sẽ có
thêm một cậu con trai nữa nhưng vì lần sinh
đầu tiên, cô phải sinh mổ nên có lẽ ảnh hưởng
đến đường con cái nên mấy năm nay, hai vợ
chồng cô đều hiếm muộn. Trong thời gian thầy
ở trên Ngãi Giao, thỉnh thoảng Lợi vẫn lui tới
phụ giúp cô Anh một số công việc lặt vặt như
vệ sinh nhà cửa, giặt giũ, chở cô đi mua sắm…;
do vậy nên sợi dây quan hệ tình cảm hai cô trò
càng lúc càng thắt chặt vào nhau hơn như là hai
chị em và đến một ngày nào đó, sợi dây này lại
lay động biến đổi khiến hai cô trò không sao mà
lường trước được. Thỉnh thoảng, nó ở lại dùng
cơm trưa hoặc chiều với cô ; cô có biệt tài nấu
ăn rất ngon, dù không phải cao lương mỹ vị gì
cả nhưng với tài nghệ chế biến của cô thì lại đó
là những món ăn cực kỳ hấp dẫn. Canh bắp cải
giò heo, lòng già xào dưa cải chua, cá ngừ chiên
xốt cà chua… là thực đơn ở nhà cô mà nó rất
thích. Không hiểu vì sao cô cũng biết chuyện nó
trốn đi vượt biên nên phải bỏ học, trong những
lúc vui vẻ cùng nhau, đôi khi cô khuyên nó đừng
hy vọng ảo tưởng nơi xứ người, đất nước quê
hương mình là trên hết. Dĩ nhiên, cô làm sao
biết rõ tận tường ngóc ngách câu chuyện vượt
biên của nó nhưng nó chẳng hề phân bua chi
cả, chỉ nhỏ nhẹ hứa với cô là sang năm sẽ xin
đi học lại. Một buổi tối nọ, khoảng 7 giờ, trong
lúc rong ruổi tìm khách đi xe, Lợi bỗng chợt nhớ
cô Hải Anh rồi không ngờ nó lại nảy sinh một ý
nghĩ khá táo bạo là mời cô đi uống café. Vừa
nghĩ xong, nó chạy đến nhà cô ngay nhưng
phải hơn nữa giờ đồng hồ sau, với khuôn mặt
đỏ rần lên vì ngượng và tâm trạng hồi hộp, lo
lắng giống y như là phạm pháp quả tang, nó
mới thốt được nên lời. Tưởng đâu cô sẽ sụ mặt
xuống la mắng nó nhưng không, sau vài giây
nghĩ ngợi, cô thản nhiên bảo nó ngồi chờ chút
xíu đặng cô đi thay quần áo. Khi cô khóa cửa
nhà xong, nó khởi động xe máy chở cô ra quán
Mưa thu ở ngã ba Mũi Tàu. Vì quán đông khách,
các ghế bố bên ngoài đều có người, chỉ còn
ghế đôi trong chòi mà thôi ; nó tính quay ra tìm
quán khác nhưng cô đã chui tọt vào trong chòi
và bảo nó là hai cô trò ngồi chung ghế bố đôi có
sao đâu. Bên trong chòi chỉ lờ mờ một bóng
đèn trái ớt đỏ lòm, thoang thoảng mùi nhang
muỗi, nó khép nép ngồi cạnh cô, sợ sệt không
dám đụng chạm vào người cô. Nó gọi một ly
café sữa đá và một ly café đá, hai cô trò ngồi
khoảng hơn tiếng đồng hồ ; nó không nói gì chỉ
ngồi im nghe cô nói hết chuyện này đến
chuyện kia. Tính tình cô là vậy, bình thường cô
rất ít nói nhưng vì hiếu động, hòa đồng, vui vẻ,
nhã nhặn với mọi người nên chỉ cần bắt trúng
đài là cô nói không ít. Đêm hôm đó, khi lên
giường ngủ, không hiểu vì lý do gì mà nó cứ
mãi trằn trọc ; nó biết chắc chắn là không phải
vì lý do uống café vì có tối nào mà nó không
uống đâu sao vẫn cứ ngủ khì? Trong đầu óc nó,
hình bóng cô Hải Anh hiện lên trông rõ mồn
một và nó vội lắc đầu quầy quậy cố xua tan
bóng hình cô vào ký ức dĩ vãng nhạt nhòa vì
dầu sao đi nữa, cô cũng đã là một người phụ nữ
có chồng có con và chồng cô thì lại không phải
là chổ xa lạ với nó, vả lại còn sống sờ sờ ra đó,
chỉ ở cách xa nó khoảng chừng 20 cây số là
cùng. Nghĩ ngợi mông lung, cuối cùng Lợi
quyết định sẽ không bao giờ đến nhà cô Anh
nữa vì một ổ kiến lửa nếu cứ cố tình chọc tay
vào thì hậu quả sẽ rất khó lường ; đến giờ phút
đó, nó mới chập chờn bước vào giấc ngủ mỏi
mệt. Cuộc đời là vậy, thực tế xảy ra không bao
giờ giống như tư tưởng con người đâu, đôi khi
còn nhiều cái dữ dội, đắng cay muôn phần mà
không thể nào ngờ trước được. Vào một buổi
chiều, khi vừa mới ngủ dậy thì chuông điện
thoại di động của nó réo vang từng chập, nó bắt
máy thì nhận ra tiếng cô nơi đầu dây bên kia ;
cô nói với nó là cô đang trên xe đò từ Sài Gòn về
và khoảng bốn giờ rưỡi, nó ra bến xe đón cô rồi
chở cô đến kho bạc để rút lương phát cho giáo
viên vì ngày mai là ngày tổng kết năm học rồi.
Nhìn đồng hồ đeo tay thì thấy mới có ba giờ, nó
ung dung đi tắm, mặc chiếc áo thun kiểu màu
xanh dương với cái quần tây xanh đậm rồi dắt
xe máy ra khỏi nhà. Trên đường đi, Lợi ghé vào
quán café Ánh Trăng quen thuộc, nhâm nhi ly
café đá với mấy điếu Jet phì phà và nghe băng
nhạc Modern Talking sôi động ; chiều hôm nay
sao mà nó lại cảm thấy tâm hồn thực sự thoải
mái, nhẹ nhõm vô cùng như là nó vừa mới trút
xong một gánh nặng vô hình vậy. Dĩ nhiên, nó
không thể nào ngờ trước được rằng đêm nay,
cô Đào thị Hải Anh, cô giáo khả ái của nó sẽ ngã
vào trong vòng tay nó với một mối tình cấm
nồng nàn, đắm say. Chị nhân viên quán lớn
hơn Lợi khoảng 2-3 tuổi lúc này cũng rãnh rỗi
nên đến ngồi bắt chuyện với nó và mãi vui
chuyện nên bất chợt nhìn đồng hồ, thấy đã 4
giờ 35 phút, nó hoảng hồn vội vàng tính tiền rồi
ra nổ máy xe phóng ào đến bến xe. Tại đây, cô
Anh đã đứng đợi sẵn nơi cổng ra vào bến tự lúc
nào ; nó ngừng xe và gãi đầu, gãi tai nói : - Xin lỗi
cô, em đến trễ! - Thôi, ai bắt lỗi bắt phải gì đâu
mà xin lỗi. Cô cũng vừa xuống xe đây thôi. Nói
rồi cô một tay xách túi hành lý, một tay xách giỏ
thức ăn ngồi lên yên sau xe Lợi, nó rồ ga rồi chở
cô chạy thẳng đến Kho bạc trên đường Cách
mạng tháng 8, đoạn gần Nhà Tròn. - Cô ơi, sao
cô không để sáng mai nhận tiền có phải là thoải
mái hơn không? - Em không biết đâu chứ giấy
duyệt rút tiền của Kho bạc ghi ngày nào là phải
rút ngày đó, vả lại ngày mai là ngày tổng kết
năm học có rất nhiều việc cô phải làm. Đúng ra,
cô phải đến kho bạc lúc hai giờ kìa nhưng vì có
bạn quen làm việc trong đó nên cô mới được ưu
tiên đến trễ như thế này đấy. Lợi và cô Hải Anh
đến nơi cũng vừa lúc một cơn mưa thật lớn ào
ào đổ xuống. Bầu trời mịt mù mây mưa đen
kịt, trĩu nặng nước trút xuống vạn vật, đất đai,
nhà cửa và kể cả cuộc sống nhân gian. Lợi đẩy
xe vào nhà xe đụt mưa, còn cô thì mặc áo mưa ,
cầm cái túi valy không bằng vải dù xanh lá cây
rồi chạy vụt vào trong kho bạc. Hai cô trò không
hề ngờ được rằng mình vừa mới lọt vào tầm
ngắm của một tên cướp, đó là một thanh niên
trạc tuổi 20, đầu đội sẵn mủ bảo hiểm màu đỏ
và đang đậu xe cách Lợi khoảng chừng 10m.
Hắn đã đứng như thế này từ trưa đến giờ, vuột
mất hết bốn mối, vả lại hắn sắp sửa lên cơn
nghiện thuốc phiện mà lại chẳng có đồng xu
dính túi nào cả ; tình cờ một thằng nhóc chở
một người phụ nữ đến và cô ta vào trong kho
bạc thì chắc chắn là vào rút tiền rồi? Hắn nhủ
thầm rồi quyết định phen này, hắn phải ra tay
thôi, nếu không thì ngay đến mạng sống hắn
cũng không còn nữa là…Lợi cũng nhìn thấy hắn
vì cái mũ bảo hiểm đỏ chói trên đầu gã nhưng
nó không để ý ; nó lấy áo mưa trong cốp xe ra
mặc sẵn và tên cướp cũng lấy áo mưa ra mặc.
Khoảng nữa tiếng đồng hồ sau, cô Hải Anh từ
trong kho bạc đi ra, cái túi valy vải nơi tay phải
cô căng phồng hơn một nửa với 20 xấp tiền
giấy 100000đ. Khi cô đã yên vị nơi yên sau, Lợi
từ từ chạy ra khỏi nhà xe và ngay lập tức, tên
cướp vội vàng nổ máy xe bám theo bén gót,
chờ cơ hội thuận tiện là sẽ ra tay mà không hề
thương tiếc. Vì trời mưa, đường trơn nên Lợi
chạy khá chậm, cô Hải Anh ngồi sau ôm valy
tiền để chen giữa người vô và người nó, chiếc áo
mưa cô mặc phủ trùm lên một tài sản gần 200
triệu chứ chẳng phải là ít ; gần đến nhà cô, nó
càng chạy chậm hơn. Tên cướp phải nói rất là
tinh tường, lão luyện vì hắn đoán đúng chổ để
valy tiền, giỏ thức ăn đeo ở móc sắt bên phải
còn túi hành lý của cô Anh để nơi yên giữa ; chỉ
cần rồ ga vượt qua mé tay trái Lợi một cái vù là
bàn tay phải hắn đã chộp được cái vali và do cố
chụp giữ cái valy nên cô mất thăng bằng té
xuống đường rồi hoảng hồn xỉu luôn. Tuy cũng
kinh hoàng tột độ nhưng Lợi kịp thời trấn tĩnh
lại, nó để mặc cô nằm đấy vội vàng phóng xe
rượt theo tên cướp về phía Chợ Mới. Hết con
đường tắt, nó rẽ tay trái chạy ngược chiều cách
xe tên cướp khoảng 70m, rẽ qua đường rạp hát
Châu Thành về phía Vũng Tàu. Đúng là ông trời
có mắt, hoàn toàn không thể nào dung thứ cho
kẻ gian được lộng lành trên cõi đời này! Khi ôm
cua qua bùng binh Mũi Tàu, do đường trơn nên
bánh xe trước hắn bị trợt và nguyên cả xe hắn
tự động đổ kềnh ra ; hắn lăn lông lốc trên mặt
lộ, chiếc valy vải nằm cạnh chiếc xe ngã và
chiếc mũ bảo hiểm màu đỏ rơi cách đó khoảng
5m. Thế là Lợi đàng hoàng, ung dung chạy đến
lượm lại chiếc valy rồi vòng qua bùng binh
quanh về ; nó không quên ngó lại thì thấy tên
cướp lồm cồm ngồi dậy. Nó nhủ thầm : - Ủa, cái
mũ bảo hiểm đỏ sao lại thấy quen quen vậy ta?
À, mình nhớ ra rồi. Cái gã này khi nãy ngồi trong
nhà xe ở chổ kho bạc đây mà! Vì trời mưa lớn
nên tuyệt đối không một người dân nào phát
hiện ra vụ cướp và cũng không ai mục kích cuộc
rượt đuổi giữa Lợi và tên cướp y như là trong
phim hành động. Cô Hải Anh khi nãy té xỉu nơi
sân nhà cô, trong lúc thằng học trò cô rượt theo
tên cướp thì cô hồi tỉnh lại vì người cô ướt từ
đầu cho đến chân ; cô gắng gượng đứng dậy
bước vào hành lang, lấy chìa khóa trong túi áo ra
mở cửa nhà với đôi mắt ướt đẫm lệ nhòa. Cô
nhủ thầm là chắc chắn cô phải bán nhà để đền
cho giáo viên trường chính xác là 195. 456.788
đồng vì không hy vọng gì mà có thể lấy lại
được số tiền trên từ tên cướp dù cho Lợi có là
thần đồng đi chăng nữa. Nhưng kìa, cô thấy rõ
ràng nó đang ngừng xe, bước vào trao tận tay
cô chiếc valy vải màu xanh lá cây vẫn căng
phồng hơn nửa như lúc đầu trên tay! Cô òa lên
khóc lớn hơn, ôm chầm lấy nó vì mừng rỡ tột
độ đến nỗi cô không nói được lời nào ; nó lính
quýnh tìm cách gỡ tay cô ra vì sợ người dân
hàng xóm nhìn thấy thì sẽ rất phiền. Cô vừa
khóc vừa bảo nó : - Thôi, em dắt xe vào nhà lẹ
đi! Tội nghiệp em quá, ướt hết rồi. - Cô cũng ướt
hết cả người, vậy mà cũng còn lo cho em! Khi
cô Hải Anh mở rộng hai cánh cửa thì Lợi trở ra
sân dắt thẳng chiếc xe máy vào nhà ; cô khóa
trái cửa lại rồi cởi áo mưa ra mắc lên móc áo gắn
tường nơi phòng khách, sau đó cô xách chiếc
valy tiền và túi hành lý vào buồng ngủ. Trong
lúc đó, Lợi cũng đã giăng cái áo mưa lên chiếc xe
nó phơi cho khô rồi xách giỏ thức ăn xuống bếp
giùm cô ; nó trở lên phát giác ra cô nằm sóng
xoài dưới sàn gạch nơi cửa buồng. Nó lật đật bật
công tắc đèn giữa lên (do nó ra vào nhà cô
thường xuyên) rồi vào buồng, lấy đại bộ quần
áo pyjama nam (chắc là của thầy Bình?) và một
cái khăn nơi mắc áo gắn tường, nhanh chóng
cởi bộ quần áo ướt trên người, kể cả quần đùi
rồi lau khô người, mặc bộ pyjama vào. Tiếp đó,
nó cầm một cái khăn khác và một bộ đồ bộ vải
đỏ bông chấm tròn trắng, thêm nịt ngực và
quần lót trên dây thép giăng sát tường ; không
hiểu sao lúc này nó lại thật dạn dĩ vì đích thân
hai bàn tay nó lột bỏ chiếc áo soa xanh, cái quần
tây đen, nịt vú và quần lót ướt đẫm nước mưa
trên người cô. Lợi dùng khăn lau khô người cô
giáo rồi mặc quần áo khô vào cho cô ; sau khi
bế cô lên đặt trên giường, nó ra ngoài phòng
khách lấy chai dầu khuynh diệp để trên tivi
mang vào xức lên trán, lên hai mang tai, lên gáy
cô. Nhìn cô nằm thiêm thiếp trên giường đệm,
nó nhủ thầm chắc là cô bị xốc sau vụ cướp rồi
lấy lại được tài sản và phần lớn do mưa lạnh
thấm vào người nên cô mới ra nông nỗi này. Nó
để cô nằm yên trên giường rồi ôm hết quần áo
dơ của cô và của nó với hai cái khăn ra nhà sau
giặt sạch, trước khi giặt nó không quên lấy điện
thoại di động cùng với số tiền 155.000đ trong túi
quần bên hông trái ra. Giặt đồ xong, bất chợt nó
thấy cô Hải Anh đi xuống và nó chưa kịp nói gì
thì cô đã lên tiếng : - Trời ơi, sao em lại giặt đồ
cho cô? Nó chỉ cười cười, không nói gì cả rồi nó
lại phụ cô móc quần áo vào những cái móc
nhôm, lần lượt treo lên sợi dây thép giăng ngang
nhà sau, gần vách tường. Cô bảo nó lên nhà trên
ngồi đặng cô chuẩn bị bữa tối cho cô và nó.
Tuy mới có sáu giờ rưỡi nhưng vì trời mưa nên
cứ ngỡ là 8, 9 giờ rồi ; Lợi ngồi xem tivi ở phòng
khách chỉ độ khoảng 10 phút sau, cô bưng lên
một mâm bánh mì ăn kèm với vịt quay cùng
với hai ly CocaCola. Hai cô trò vừa xem tivi vừa
ăn uống vui vẻ vì vừa mới trãi qua một tấn bi
hài kịch não nề, thật là cười ra nước mắt. - Trời
mưa dai quá, chẳng biết làm sao đi về đây?- Lợi
chép miệng. - Em lo chi cho mệt. Em cứ ngủ lại
đây đi. Chẳng có gì phải sợ cả! Ăn uống xong,
hai cô trò dọn dẹp rồi cô Hải Anh lấy bưởi trong
tủ lạnh ra khoảng 5-6 tép ra cho cả hai tráng
miệng. Vừa ăn, Lợi vừa thuật lại câu chuyện khi
nãy vì sao nó lấy lại được cái valy tiền. Kể xong,
nó nói : - Do trời còn thương cô nên mới xui
khiến cho thằng cướp đó ngã xe, chứ nếu không
thì chưa chắc gì em rượt kịp nó ; mà nếu có
rượt kịp nó cũng không sao đánh lại nó để
giành lại tiền cho cô. - Kệ, dù sao đi nữa thì cô
vẫn mang ơn em suốt đời. Em biết không? Giả
sử như mất tiêu cái valy ấy thì chắc cô tự vận
chết thôi vì nếu bán nhà đền cũng chưa chắc gì
có đủ 200 triệu để trả lương cho giáo viên. - Ủa,
còn thầy Bình vẫn còn ở trên Ngãi Giao hả cô?-
Im lặng giây lát, Lợi hỏi. Cô Hải Anh chỉ gật
đầu, không nói gì rồi cô móc từ trong túi áo cô
ra hai tờ giấy 500.000đ nhét vào tay thằng học
trò. Lợi hoảng hồn, vội vàng nhét trở lại vào túi
áo cô ; hai bàn tay cô lại nắm chặt lấy hai bàn
tay nó để cản lại. - Cô ơi, em giúp cô đâu có
phải vì tiền. Cô giữ lại đi! - Từ hồi nào đến giờ,
thầy hay cô đi xe em có bao giờ em lấy tiền xe
đâu. Nếu coi như em không muốn cho cô tạ ơn
em thì em cứ nghĩ là cô phụ tiền xăng cùng em
đi vậy. Cuối cùng rồi hai cô trò không ai chịu ai
hết nhưng mà hai bàn tay họ vẫn cứ ở trong
nhau. Gần hai tiếng đồng hồ sau mà trời vẫn cứ
mưa, cô Hải Anh bỗng thấp giọng xuống bảo
Lợi vào buồng ngủ chung giường với cô vì trời
đã hơi khuya. Nó thấy hơi kỳ kỳ nhưng rồi một
cảm giác bất chợt trỗi dậy trong lòng khiến nó
không sao lý giải được hành động của nó sánh
bước cùng cô đi vào trong buồng. Khi cô tắt
ngọn đèn neon và bật đèn ngủ trái ớt màu hồng
lên thì không gian buồng ngủ trước mắt Lợi trãi
rộng ra một cách nên thơ, ý vị. Không biết cố
tình hay vô ý, cô Hải Anh đang đi cạnh nó bỗng
bị vấp chân ngã chúi về trước và nó dĩ nhiên
không thể nào không dùng cả hai tay để chụp
giữ cô lại rồi do vậy, cả hai cô trò cùng mất đà
té ngồi xuống giường ; trong lúc cấp bách, hai cô
trò vòng tay ôm chặt lấy nhau đặng khỏi té.
Thấy vậy, Lợi càng hốt hoảng hơn vội buông cô
ra nhưng trái lại, cô không buông nó mà còn ôm
chặt nó hơn ; sự sợ hãi lẫn lộn với vô số luồng
xung điện kích thích, ham muốn, đòi hỏi đang
càng lúc dâng tràn trong cõi lòng và toàn khắp
châu thân nó. Vậy là không thể nào không
khẳng định là nó thích vợ thầy giáo cũ của nó
và hiện tại, nó biết nó đang muốn gì nơi cô ; trái
lại, cô Hải Anh có lẽ do thần giao cách cảm nên
ít nhiều gì thì cô cũng cảm nhận được dòng tư
tưởng của thằng học trò cũ vì thẳng thừng mà
nói, giờ đây không hiểu tại sao cô lại có suy
nghĩ y như là của Lợi vậy. Chúng ta hãy tả một
chút về nhan sắc cô Hải Anh vậy nhé! Mái tóc
uốn lượn xiton mượt mà, óng ả, êm ái và mềm
mại như nhung phủ xõa đến giữa tấm lưng tôm
thon thả, ôm lấy một khuôn mặt trái xoan nhỏ
nhắn, khả ái. Vầng trán cô cao, đôi mắt cô tuy
hí nhưng rất long lanh, ngời sáng, ươn ướt, đen
láy và cong vút như sóng lượn đôi hàng mi sắc
lẻm như dao cau ; sống mũi cô tuy thấp nhưng
nhỏ gọn nằm cân đối giữa hai gò má hơi hóp và
nhô cao hai lưỡng quyền. Nổi bật phía trên chiếc
cằm lẹm xinh xinh là đôi môi đều đặn hình trái
tim mọng thắm, hồng đỏ tuy có phần hơi mỏng
nhưng thật quyến rũ, khêu gợi. Cô Hải Anh tuy
vóc dáng, thân thể nhỏ con, gầy guộc nhưng
không phải vì vậy mà không có da có thịt ; do
vậy, người cô khá cân đối, có đường nét đầy
đặn tuy chưa đạt đến mức độ tuyệt mỹ của một
pho tượng Thần Vệ Nữ nhưng khá kiêu sa, dễ
dàng thu hút lôi cuốn người khác phái. Trong lúc
hai cô trò vẫn còn hoang mang, phân vân cực
độ thì bỗng khuôn mặt Lợi áp vào mái tóc cô
thoang thoảng mùi dầu gội đầu Dove lẫn lộn với
mùi son phấn, mùi da thịt thăng hoa từ thân
thể cô ; cô Hải Anh yên lặng để cho nó hôn nhẹ
lên tóc cô và trong lúc cô vẫn còn đang ngây
ngất, lưỡng lự thì đôi môi nó đã nhanh chóng
hôn lần xuống hai bên mang tai, xuống vầng
trán, xuống đôi mắt sắc sảo của cô. Khuôn mặt
cô không ngớt nghiêng qua nghiêng lại nhưng
cô có vẻ như không hề phản đối, cự tuyệt Lợi gì
cả mặc dù trong bụng cô lúc này ưng chưa hẳn
là ưng mà chối cũng không rõ ràng là chối. Cả
hai cô trò lúc này đều cùng nhau thăm dò
đường đi nước bước trước khi bước vào một
cuộc tình cấm vụng trộm, lén lút trong một
đêm mưa tầm tã, dai dẳng. Tuy tâm trạng vẫn
còn rất sợ cô nhưng dù gì đi nữa thì hiện tại, Lợi
cũng phải cố gắng chiếm lấy thế chủ động tiến
công cho nên nó rất mạnh dạn, có thể nói là táo
bạo vì nếu mà ngừng lại thì không bao giờ cơ
hội sẽ quay lại lần thứ hai ; tất nhiên nó phải
thẳng tiến trong chinh phục, chiếm đoạt,
thưởng thức cô giáo cũ của nó. Với tâm trạng
hồi hộp, lo âu xen lẫn rạo rực, háo hức, từng nụ
hôn của nó đặt lên khuôn mặt cô càng lúc càng
nồng nàn, cháy bỏng và nó rất lấy làm sung
sướng khi thấy cô Hải Anh cũng đang bắt đầu
hôn trả lại vào má, vào mũi nó. Thời gian như
ngừng chuyển động, không gian dần dần lắng
đọng lại nơi gian buồng ngủ bên trong căn nhà
hai vợ chồng thầy Bình, chỉ có cơn mưa đêm là
vẫn rả rích tựa như con tim hai cô trò vì lúc này
đây, cả hai đôi môi đang thực hiện cái ý nghĩ là
muốn tìm kiếm, tìm hiểu nhau ; cũng phải mất
gần cả hai phút ngập ngừng, bẽn lẽn, nữa
muốn nữa không, đôi môi hai cô trò vừa mới
chạm khẽ vào nhau thì lập tức dính chặt vào với
nhau như là dùng keo silicon. Quả thật là bất
ngờ, cô Hải Anh và Lợi cả hai không ai lý giải
được vì sao họ lại đến với nhau bằng tình yêu
như một cơn gió thoảng, tựa một áng mây bay
và không khác một cánh hoa rơi. Ngay từ những
giây phút đầu tiên của cuộc tình, hai cô trò
không thèm suy nghĩ gì cả mà chỉ việc tập
trung tất cả tinh thần cũng như sinh lực vào nụ
hôn đầu đời họ đang ngây ngất, say sưa và
nồng nàn trao tặng cho nhau với nỗi niềm khao
khát như đã bấy lâu nay. Nước bọt từ trong
miệng hai cô trò không ngớt tứa ra nơi hai bên
khóe miệng hai người ; dĩ nhiên, vợ thầy Bình
và Lợi cũng không ngại gì việc liếm nút nước
bọt của nhau. Cô Hải Anh cứ vậy mà liên tục nấc
lên từng hơi thở hổn hển, cuồng loạn trong
vòng tay đa tình của thằng học trò cũ có tuổi đời
nhỏ hơn cô những 16 tuổi ; với những nụ hôn
nồng cháy, nóng bỏng, hai cô trò từ từ dìu đỡ
nhau nằm xuống tấm đệm giường phủ drap
trắng bông xanh ấm êm, mềm mại. Vậy là lúc
này, không còn gì có thể chối cãi được nữa, cô
Hải Anh và Lợi đã thực sự yêu nhau ; một mối
tình thật tuyệt vời và rực rỡ chẳng khác gì một
vườn hoa thơm ngát rập rờn ong bướm trên cõi
thiên đàng. Xét cho cùng ra thì hai cô trò yêu
nhau không hề có gì là tội lỗi chi cả, chỉ là hơi
so le về tuổi tác một chút nhưng cũng chẳng
sao vì tình yêu đâu phân biệt tuổi tác, địa vị,
nghề nghiệp,…..Chẳng mấy chốc, hai cô trò đã
ôm nhau trong vòng tay ấm, lăn qua lộn lại trên
chiếc giường ngủ của hai vợ chồng thầy Bình –
cô Hải Anh giờ lại trở thành giường hạnh phúc
của cô và Lợi. Chỉ cần nghĩ đến mỗi một điều
là mình có cái diễm phúc sắp sửa được khám
phá, thưởng thức, chiếm đoạt thân thể mỹ miều
của cô thì Lợi cũng đủ sướng rơn cả người rồi,
chứ đừng nói chi là…Lúc đứng trên bục giảng, cô
Hải Anh rất nghiêm, rất dữ đến nỗi học sinh cá
biệt cũng còn sợ nữa là ; vậy mà bây giờ, trong
vòng tay của Lợi, cô lại chẳng khác gì một con
mèo đang run sợ trước con chuột, run rẫy và
phấn khích với vô số giai điệu yêu đương đang
nhảy nhót trong trái tim rỉ máu thắm đượm
men ái tình ân của cô. Chẳng hiểu tại sao cô Hải
Anh không hề nhớ một chút xíu nào đến thầy
Bình, chồng cô hiện ở cách nhà khoảng chừng
hai mươi cây số, nơi trường cấp III Ngãi Giao ; cô
chỉ còn biết đến thằng học trò cũ đang làm
tình, ân ái cùng cô nơi gian buồng hoa chúc
trong căn nhà bé nhỏ, ấm cúng, vắng lặng,
tĩnh mịch. Cô lấy làm lạ vì chỉ mấy ngày
trước đây thôi, khi đi uống café với cô ở quán
Mưa Thu thì cô thấy Lợi rất nhút nhát, thậm chí
ngồi chung ghế bố, có lúc cô vô tình cọ quẹt
đầu gối vào chân nó, nó lại khẽ xê người né
tránh ; còn trong đêm mưa này, hình như nó đã
trở thành người khác thì phải? Vì nó không
những dạn dĩ mà thậm chí còn táo bạo với
những thao tác làm tình thật khéo léo, điêu
luyện, sành sõi nếu so ra thì còn trội hơn những
người trưởng thành ; chính đây là nguyên nhân
khiến cho cô tỏ ra rất nể phục, yêu thương nó
ngay từ những phút những giây đầu tiên của
cuộc tình. Hơn nữa, sự nhẹ nhàng, tinh tế của
nó hoàn toàn tạo ở trong cô một cảm giác thân
quen, tin tưởng và tuyệt đối không làm cho cô
có tư tưởng thân thể mình bị xúc phạm, danh
dự mình bị chà đạp. Lạ một điều nữa là cô Hải
Anh và nó tuy mới lần đầu tiên yêu nhau nhưng
mà sao cả hai cô trò lại thật giống y như là một
đôi tình nhân xa cách nhau lâu lắm rồi nay mới
có dịp gặp lại? Lúc này, tuy chưa xin phép xin
tắc gì cả nhưng mà mười ngón tay Lợi đã dám
ngang nhiên lần lên mày mò tháo cởi hai hột nút
ốc nhựa nơi cổ, nơi ngực cô và khi cô Hải Anh
phát hiện ra được điều này thì nó hột nút thứ ba
của cô vừa mới bị nó mở bung ra ; hai bàn tay
cô vội chụp giữ hai bàn tay nó lại một cách chiếu
lệ cầm chừng, nữa muốn nữa không nên chẳng
khác gì bật đèn xanh báo hiệu cho nó tiếp tục đi
thẳng tới. Do đó, hai hột nút áo thứ tư và thứ
năm cuối cùng nơi chiếc áo bông đồ bộ cô đang
mặc chẳng mấy chốc cũng phải chịu cùng
chung số phận như ba hột nút kia ; rồi hai thân
áo trước của người cô giáo cũ theo đà hai cánh
tay thằng học trò lần lượt trãi rộng ra hai bên. Cô
Hải Anh nhắm nghiền hai mắt, đồng tình với
việc Lợi lột hai vai áo cô xuống rồi hết bên phải
đến bên trái, hai ống tay áo cô nối tiếp nhau rời
khỏi hai cánh tay cô nhỏ nhắn, nuột nà. Mới lúc
nãy đây thôi, Lợi là người trực tiếp thay bộ quần
áo ướt đẫm nước mưa trên thân thể cô bằng bộ
đồ bộ vải đỏ bông chấm tròn trắng này và giờ
đây, nó lại cởi bộ đồ mới này ra nhưng chẳng
phải là do nó khùng đâu! Khi ấy, nó cởi quần áo
cô là quan tâm đến sức khỏe cô, giúp cho cô
khỏi bị đau ốm ; còn hiện tại, nó cởi áo cô là để
giúp cho cô và nó thỏa mãn được nhục dục tình
yêu bấy lâu nay cả hai đều thiếu vắng. Lợi cẩn
thận để chiếc áo cô Hải Anh lên mé đầu giường
và tự lần hai bàn tay cởi năm hột nút nhựa tròn
nơi chiếc áo pyjama của thầy Bình mà nó đang
mặc trên người ; tiếp đó, nó lột hai vai áo xuống
rồi cánh tay phải tuột ống tay áo trái ra khỏi cánh
tay trái, ngược lại cánh tay trái tháo ống tay áo
phải rời ra cánh tay phải. Chiếc áo pyjama cởi ra
xong được nó thận trọng để lên phía trên chiếc
gối tai bèo hoa văn cô Hải Anh đang gối đầu lên,
cạnh chiếc áo bông đồ bộ của người cô giáo cũ,
vợ thầy giáo Bình mà nó luôn kính trọng. Khi
thấy hai bàn tay thằng học trò cũ từ từ luồn
xuống dưới lưng mình, cô khẽ nhỏm người lên
để tạo điều kiện cho nó dễ dàng mở hai cái móc
sắt nhỏ cài vào hai cái khoen tròn nối hai đầu sợi
dây chiếc nịt vú bằng thun voan trắng nữa kín
nữa hở của cô ; chẳng mấy chốc, chiếc nịt vú
ấy không còn bó sát vào ngực cô mà dần dần
tuột lệch xuống dưới và Lợi nhanh chóng cầm
gọn lấy trong bàn tay phải rồi để vào mé trong
giường sát vách, cạnh cô Hải Anh. Tuy đã luống
tuổi nhưng do mới chỉ có một đứa con nên hai
gò ngực cô vẫn hãy còn săn chắc, đầy đặn như
một cặp bưởi non đang độ chín tới, liên tục phập
phồng nâng lên hạ xuống theo nhịp thở hổn
hển, cơ hồ tựa hai hòn hỏa diệm sơn sắp sửa
đến thời kỳ phun trào nham thạch nóng hổi để
thiêu rụi thế gian. Bỗng chốc, cô Hải Anh khẽ
rùng mình mấy lượt đồng thời thở nấc lên khi
miệng lưỡi thằng học trò cũ đang từ từ cúi
xuống nhẹ nhàng, khéo léo ngậm nút lấy đầu
núm vú phải đỏ hồng hon hỏn của cô một cách
háo hức đầy phấn khích khiến cho cô có dù
muốn dù không đi nữa cũng phải rướn người lên
đón nhận ; hai cánh tay nuột nà, đầy đặn của
người cô giáo 33 tuổi vòng qua sau gáy Lợi kéo
ghịt nó xuống. Trông hai cô trò lúc này thật
chẳng khác gì hai mẹ con cùng thể hiện tình
mẫu tử thiêng liêng, cao cả đó là truyền sức
sống cho nhau qua bầu sữa ngọt ngào tuy là
thực sự chẳng hề có lấy một giọt sữa nào cả.
Hiện giờ, cách Bà Rịa khoảng hai mươi cây số,
thầy Bình ngủ say sưa trong phòng tập thể
trường cấp III Ngãi Giao để chờ ngày mai tổng
kết năm học xong là thầy sẽ đón xe về Long An
tận hưởng một mùa hè sum họp bên vợ cạng
con ; thế nhưng chắc chắn một điều là thầy
không sao ngờ được rằng lúc này đây, cô Hải
Anh – người vợ yêu quý của thầy đã cắm sừng
lên đầu thầy vì chỉ trong chốc lát, cô lại dễ
dàng dứt bỏ tất cả để ngoại tình cùng thằng học
trò nhỏ hơn cô đến những 16 tuổi một cách say
sưa, mê mệt và cuồng loạn. Hàng xóm láng
giềng có lẽ vì trận mưa dầm quá lớn nên tuyệt
nhiên không ai biết là khi nãy có một vụ cướp
kinh hoàng xảy ra và hiện tại thì lại có một cuộc
tình vụng trộm, lén lút thật nên thơ và tuyệt vời
diễn ra trong căn hộ nhỏ bé của vợ chồng cô
Hải Anh, nơi gian buồng hoa chúc và trên chiếc
giường đệm hạnh phúc. Từ trước đến giờ, cô
Hải Anh vốn có cảm tình với Lợi vì bản tính nó
dễ thương, ngoan hiền, trung thực và không vụ
lợi, dối trá tuy không được năng động cho lắm ;
ngày hôm nay, cô đâu có ngờ là nó lại dũng
cảm dám rượt theo tên cướp để lấy lại số tiền
lương của cả trường cô mà những đứa học trò
khác dù thông minh, lém lỉnh đến mấy đi nữa
cũng chưa chắc gì làm được. Chính cái tình cảm
chân thật ấy của cô giờ đây cộng với sự xúc
động, bồi hồi sau khi cô được Lợi ra tay anh
hùng nghĩa hiệp cứu vớt thoát khỏi một nạn
kiếp tưởng chừng như tận cùng bằng số cả cuộc
đời đã kết tinh thành một tình yêu tươi đẹp,
tuyệt vời mà cô Hải Anh đang tự nguyện trao
tặng cho người tình nhỏ của cô để thay cho lời
cảm ơn trân trọng nhất. Đây chính là lý do có
thể giải trình cho hành động đêm nay của cô vì
sao phải thất tiết với người chồng lúc nào cô
cũng yêu cũng quý ; dĩ nhiên, tuyệt đối cô
không hề ghét bỏ gì thầy Bình cả nhưng có lẽ
vì hoàn cảnh nên dòng đời đưa đẩy cô sa ngã
vào chuyện ngoại tình với nhân tình vừa là ân
nhân vừa là người hùng của cô. Trên tấm đệm
giường phủ drap trắng bông xanh ấm êm, mềm
mại, hai cô trò ngất ngây, say sưa với men tình
tràn dâng và không ngừng lăn qua lộn lại trong
vòng tay ôm của nhau ; có lẽ không hề có một
trở lực nào mà có thể ngăn cách được cả hai
trong lúc này cả. Sau khi nút liếm chán chê bầu
vú phải cô Hải Anh, nối tiếp theo, Lợi không
ngừng mày mò tìm kiếm đầu núm vú trái còn
lại trên gò ngực cô đầy đặn bằng đầu môi chót
lưỡi với tất cả háo hức và hứng khởi ray rứt, rần
rật chuyển động khắp châu thân chẳng khác gì
một dòng điện cao thế mạnh hàng ngàn kV. Khi
thưởng thức bầu vú trái cô Hải Anh, bàn tay Lợi
dù gì đi nữa thì cũng không quên lần bàn tay trái
lên nắn bóp, sờ soạng bầu vú phải của cô và
đương nhiên nó không bao giờ để ý đến khuôn
mặt cô lúc nào cũng đờ đẫn, khác thường, ngây
ngô như người say rượu không ngừng liên tục
nghiêng qua nghiêng lại. Từ trước tới giờ, Lợi
từng có những hai người tình là cô giáo của nó,
đó là cô Vân Hải và cô Lan, cô nào cũng đều
tuyệt vời, hấp dẫn nhưng so với cô Hải Anh thì
hai cô đó vẫn còn kém xa vì không những mặn
mà nhan sắc mà khả năng cô Hải Anh biết cách
săn đón, chìu chuộng người khác giới trong tình
yêu, ân ái là vô địch thượng thừa khiến cho Lợi
càng lúc càng cảm thấy vừa phấn khích con tim
vừa yêu thích người cô giáo cũ. Lúc này, trận
mưa đêm bên ngoài đã ngớt dần, chỉ còn lâm
râm nhỏ giọt nhưng cuộc tình giữa cô Hải Anh
và Lợi, hai cô trò vẫn mãnh liệt, dai dẳng kéo dài
dường như là không bao giờ đến hồi kết cuộc
vậy và vì cũng đã quá khuya, nhân gian ai nấy
đều say sưa giấc nồng nên tuyệt đối không hề
có ai tưởng tượng ra được là hai cô trò đang yêu
nhau chứ đừng nói chi đến chuyện nhìn thấy.
Duy nhất có một người hiện giờ vẫn còn đang
thao thức, co ro trên một cái sạp ximăng bán
rau cải trong chợ mới Bà Rịa ; đó chính là tên
cướp cạn lúc chiều. Hắn chắc lưỡi, tiếc rẻ nếu
không bị ngã xe thì giờ đây, có lẽ hắn đang
nằm trong một khách sạn sang trọng, đầy tiện
nghi và có một em tiếp tân xinh đẹp đấm bóp,
tẩm quất cho hắn ; hắn cũng không sao biết
được rằng lúc này, cái thằng nhóc đội mưa rượt
theo hắn lấy lại valy tiền đang cuồng loạn yêu
đương, ân ái cùng với người phụ nữ sang trọng,
xinh đẹp vốn là nạn nhân của hắn. Tuy gần như
muốn ngất lặng trong vòng tay thằng học trò
nhưng khi hai bàn tay Lợi nhẹ nhàng, rụt rè lần
xuống nắm lấy hai bên lưng chiếc quần đồ bộ
đỏ bông chấm tròn trắng của cô thì chỉ trong
giây phút, cô nhanh chóng nhận ra ngay vấn đề
đã đến hồi nghiêm trọng chứ không còn đơn
giản nữa. Cô nhận thức được tình hình quan hệ
giữa cô và người tình nhỏ của cô chắc không
đơn thuần là ôm ấp, vuốt ve, sờ mó, mơn trớn
nhau thôi mà còn cả “chuyện ấy” nữa ; tức là
chuyện do đấng tạo hóa đã an bày cho mọi sinh
linh vạn vật truyền tinh truyền giống cho nhau
để tạo thành một thế hệ sau nối tiếp. Với tâm
trạng bồi hồi, xao xuyến lẫn lộn tư tưởng nữa
muốn dâng hiến nữa không ưng thuận, cô Hải
Anh càng lúc càng run rẫy, quằn quại ; cô
không biết phải xử trí thế nào và cô cứ lặng
thinh, để mặc cho Lợi tuột dần, tuột dần hai ống
quần xuống khỏi hai bờ mông đầy đặn, cặp đùi
no tròn đến cặp giò thon dài rồi cuối cùng là hai
bàn chân nhỏ nhắn, nuột nà, trắng muốt. Lợi
cẩn thận cầm chiếc quần cô Hải Anh để lên mé
đầu giường và lúc này, tấm drap trắng bông
xanh không còn phẳng phiu, thẳng nếp như
trước nữa mà lệch lạc, nhăn nhúm một cách
thảm hại do từ nãy đến giờ đã rất lâu, hai cô trò
cứ mãi miết cùng nhau lăn lộn, vày vò, cằn đạp
mà không hề hay biết. Chắc chắn một điều là cô
Hải Anh hoàn toàn không biết trên thân thể Lợi,
người tình nhỏ tuổi của cô là bộ quần áo pyjama
chồng cô thường mặc vì ngay từ lúc khởi đầu
cuộc tình, cô đã tỏ ra say nó như điếu đổ cơ hồ
một con thiêu thân lao vào ngọn lửa tình hừng
hực. Cô với nó chẳng khác gì rơm để gần lửa lâu
ngày chưa hề có chuyện gì xảy ra nhưng nay
thì lửa đã bén vào rơm và rơm lập tức ngùn
ngụt bốc cháy dữ dội không gì có thể dập tắt
cho nổi. Trong lúc sắp sửa lần hai bàn tay lên để
cởi chiếc quần lót màu hồng mỏng manh bó sát
lấy người cô Hải Anh, dĩ nhiên không khó khăn
gì mà Lợi không nhận ra được là ở bên trong lớp
vải chiếc quần pyjama, con cu nó không còn ở
trạng thái bình thường nữa mà đã cương ngỗng
lên, làm độn đũng quần phía trước thật căng
thẳng. Nãy giờ, đôi mắt đẹp thần sầu cô Hải
Anh cứ mãi miết nhắm nghiền lại nhưng không
phải là cô ngủ ; trái lại, cô rất tỉnh táo và cô
nhận biết hết mọi hành vi cũng như tất cả
đường đi nước bước của thằng học trò đào hoa
phong nhã. Khi thấy Lợi bắt đầu mày mò nơi
lưng chiếc quần lót trên người cô, cô không
những không từ chối, phản đối mà còn tạo điều
kiện cho nó dễ dàng cởi quần cô xuống bằng
cách khẽ nhỏm hai mông lên rồi lần lượt co duỗi
cặp giò thon dài đến khi nó tháo cởi xong lớp vải
mong manh cuối cùng còn sót lại che đậy thân
thể cô ra khỏi hai bàn chân nõn nà, trắng muốt.
Trong lúc lần tay lên mé đầu giường cất chiếc
quần lót của cô giáo mình, cặp mắt nó không
thể nào rời khỏi chốn đào nguyên quan trọng,
kín đáo nhất nơi phần dưới thân thể cô giáo Hải
Anh ; nơi ấy quả thật mịn màng một lớp lông
đen khá dày, lòa xòa bao phủ phía trên và xung
quanh hai bờ môi lớn của âm hộ cô khiến nó
cảm thấy quá đỗi ngạc nhiên vì từ trước đến
giờ, nó chưa từng thấy người phụ nữ nào lại có
nhiều lông như cô Hải Anh đây. Thế nhưng, nếu
xét kỹ về kích thước thì âm hộ cô vẫn hãy còn
nhỏ nhắn như một người con gái mặc dầu cô đã
có chồng, có con ; chắc có lẽ là do ảnh hưởng từ
thân thể nhỏ con, ốc tiêu của cô thì phải? Đến
giờ phút này đây, Lợi cảm nhận là không còn sợ
hãi, rụt rè như lúc đầu nữa và cũng không thể
nào chờ đợi lâu hơn ; nó phải bắt đầu thực hiện
hành vi giao hợp cùng vợ thầy Bình thôi cho dù
có bất cứ trở lực nào. Không đầy một phút đồng
hồ sau, chiếc quần pyjama che đậy phần dưới
người nó đã nhanh chóng tuột dần qua hai đùi,
đầu gối, cặp giò rồi cuối cùng rời khỏi hai bàn
chân nó ; sau khi cẩn thận để chiếc quần xuống
phía cuối giường cho khỏi rớt, giống như cô Hải
Anh, Lợi cũng hoàn toàn trần truồng như nhộng,
không còn mảnh vải nào đặng che thân. Với
con cu vừa to vừa dài vừa cứng và thẳng đơ như
một thanh sắt giựt giựt, nhúc nhích liên hồi, nó
nhẹ nhàng trườn người tới như một con kỳ đà
thật điêu luyện, khéo léo leo lên trên người cô
Hải Anh với cảm giác thật háo hức, tâm trạng
bồi hồi đầy hứng khởi. Cô giáo Hải Anh run rẫy,
quằn quại với con tim phấn khích đón nhận
thằng học trò của cô bằng tất cả tình yêu
thương và nhiệt huyết tràn trề, say sưa, cuồng
loạn ; hai cánh tay cô nõn nà, trắng như bông
gòn vòng lên ôm lấy tấm lưng gầy guộc của Lợi
và kéo ghịt nó xuống. Do vậy nên ở phía dưới,
con cu nó bắt đầu từ từ cọ sát vào đùi phải cô
rồi nhẹ nhàng di chuyển vào giữa trung tâm,
mày mò tìm kiếm lổ âm đạo cô vì đó chính là
con đường mà nó muốn bước vào để khám
phá, thưởng thức và chiếm đoạt trinh tiết của
một cô giáo vốn là vợ người thầy trước kia phụ
trách đội văn nghệ trường trong đó có nó. Cô
Hải Anh hơi dang rộng hai chân ra và chẳng
mấy chốc, đầu khấc con cu Lợi đã lọt được vào
bên trong cửa mình cô ; do dịch nhầy sinh lý
tiết ra dồi dào nên hai mép môi lớn cũng như
môi bé cô từ từ giãn nở rộng ra hai bên đặng
nhường chổ cho con cu hơi quá khổ vừa to vừa
dài vừa cứng của Lợi chậm rãi đi vào bên trong.
Có lẽ vì vậy mà khuôn mặt cô phải nhăn lại
một cách khổ sở, miệng cô phải há hốc thở nấc
lên từng hơi ; một cảm giác vừa đau đớn, xót xa
vừa sung sướng, hoan hỉ đến nỗi rợn cả người
càng lúc càng dâng tràn cõi lòng hai cô trò.
Chẳng bao lâu, hơn phân nữa rồi cuối cùng là
toàn bộ con cu thằng học trò đều chui sâu vào
bên trong cửa mình cô giáo cũ đến lút cả cán ;
khi ấy, Lợi mới khẽ khàng thực hiện động tác
nhấp nhỏm hai mông liên tục lên xuống đồng
thời đưa đẩy con cu của mình liên tục không
ngớt thụt ra lại thọt vào sâu bên trong tử cung
người cô giáo sang trọng, quý phái, xinh đẹp, dễ
thương. Lúc này, giả sử như thầy Bình mà trông
thấy được cảnh tượng thằng học trò – tài xế xe
ôm hay chở thầy đi tới đi lui đang làm tình, ân ái
và giao hợp cùng vợ thầy ở ngay tại nhà thầy,
trên chiếc giường ngủ của hai vợ chồng thầy
trong gian buồng nhỏ bé, kín đáo thì chắc chắn
là thầy phải cắn lưỡi tự vận mà thôi. Vì cô Hải
Anh vậy là đã thực sự phản bội thầy, cắm hai
cái sừng nhọn hoắt lên đầu thầy ; tất cả cũng
chỉ do Lợi, thằng học trò cũ tuy nhỏ hơn cô
những mười sáu tuổi nhưng lại là một ân nhân
quan trọng nhất đã cứu sống cuộc đời cô và cô
tự an ủi với lòng mình rằng cô đang đền đáp
một chút gì đó để trả ơn nó. Cô chẳng có gì cả,
chỉ là tạm dùng thân thể cô để làm quà tặng
cho Lợi thay lời nói thật trân trọng, cảm kích và
tri ân hành động dũng cảm phi thường tuyệt
đỉnh của nó mà rất khó có ai có thể làm được.
Có lẽ vì lạnh nên hai hòn dái nó xăng cứng tròn
lên, hùng dũng gác hai bên cửa mình cô Hải Anh
và từng sợi lông phía trên cũng như xung quanh
âm hộ cô cứ mãi miết xoăn xuýt lấy từng sợi
lông lưa thưa nơi gốc cu nó. Tuy đây là lần đầu
tiên vụng trộm, lén lút giao hợp cùng nhau
nhưng cả hai cô trò đều tỏ vẻ thân thuộc như đã
từng gặp nhau mấy đời mấy kiếp vậy cho nên
cô lẫn trò cùng khá sung sức để trao tặng cũng
như đón nhận tất cả những cảm giác nhục dục
thỏa mãn của kiếp người trên thế gian này. Mặc
dù lần sinh con đầu lòng cách đây tám năm, cô
Hải Anh phải sinh mổ tuy nhiên điều này hoàn
toàn không hề ảnh hưởng gì đến khoái cảm của
cô khi cô cùng thằng học trò cũ thực hiệc động
tác giao hợp. Lần này, con bé 8 tuổi của hai vợ
chồng cô ở nhà nội tại Long An coi chừng có thể
nó sẽ có thêm một thằng em cùng mẹ khác cha
sau khi cuộc tình nồng nàn giữa cô Hải Anh và
Lợi đêm mưa này kết thúc? Trên chiếc giường
đệm trãi drap trắng bông xanh ấm êm, hai cô
trò mặc sức run rẫy, quằn quại, lăn qua lộn lại
với tiếng rên rĩ lẫn tiếng thở nấc nghẹn ngào
vẳng trong không gian tĩnh mịch, vắng lặng
của đêm khuya. Càng lúc, cô Hải Anh cùng cảm
thấy thật nể, thật phục Lợi vì sự tài tình, điêu
luyện, thành thạo, khéo léo và nhẹ nhàng của
nó khi nó đang dìu cô du dương, trầm bổng bay
vào cõi tình ; hiện tại, thực tình là cũng có đôi lúc
cô chợt nhớ đến thầy Bình – chồng cô và cô
thấy rằng bản thân cô có lỗi rất nhiều với thầy
nhưng có lẽ kiếp trước, cô mắc nợ Lợi nên bây
giờ cô phải trả nợ cho nó bằng thân xác đây
chăng? Thời gian mười lăm phút, đó chính là
chuỗi diễn biến kéo dài của sự ân ái, giao hợp
giữa một người cô giáo và một thằng học sinh
cũ hơn kém nhau những 16 tuổi ; khoảng thời
gian trên kết thúc bằng một động tác nảy giựt
cả người lên của cả hai cô trò. Cô Hải Anh và Lợi
đang rơi rớt vào giai đoạn khoái ngất, sung
sướng đến rợn cả người, gai ốc như dựng đứng
lên trên khắp cả châu thân họ ; cả hai ôm cứng
lấy nhau để cùng tận hưởng tất cả mọi cảm
giác lạc thú của tình yêu lẫn trong tình dục. Lúc
bấy giờ, con cu Lợi đang dũng mãnh vừa giựt
giựt liên hồi vừa bắn xối xả những tia tinh dịch
trắng đục như nước cơm và rin rít, nhơn nhớt
như hồ dán vào tận sâu trong tử cung co giáo cũ
của mình ; dịch tinh nó rất dồi dào nên tràn
ngập mọi nơi mọi chốn bên trong âm đạo cô
Hải Anh, tràn cả ra ngoài chẳng khác gì một
trận lụt làm ướt nhẹp hai bên đùi và vùng bụng
cô cũng như nó. Đấy chính là giống, là dòng của
Lợi, là tinh hoa của người tình nhỏ tuổi bất chợt
trong đêm mưa mà cô Hải Anh đang đón nhận
hết tất cả bằng tình yêu chân thành, dịu dàng
của cô. Hai bên thành môi lớn và môi bé của âm
đạo cô không ngớt liên tục co giãn nhim nhíp vì
quá phấn khích, càng lúc càng thít chặt lấy con
cu tuyệt vời của Lợi. Hai cô trò cảm thấy thực sự
thỏa mãn với nhau vô cùng và tuy rã rời, mệt
mỏi nhưng vẫn cố gắng yêu thương, trân trọng
nhau hết mực. Khi rút ra khỏi cửa mình cô, con
cu Lợi ướt nhẹp như chuột lột, thun nhỏ lại như
trái ớt khô và mềm xèo chẳng khác gì cọng bún
trông thật tội nghiệp, thảm hại vô cùng. Vậy là
đến đây coi như là kết thúc cuộc tình thứ hai
mươi của Lợi ; thắm thoát trong vòng trên dưới
hai năm rưỡi, hai mươi người tình đã đi qua cuộc
đời nó, đã lăn vào vòng tay nó và trong số đó
giờ đây có đến ba người cô giáo :cô Vân Hải, cô
Lan và hiện tại là cô Hải Anh. Tuy tất cả trước
mắt nó, những cuộc tình này đều chẳng khác gì
bong bóng nước khi trời mưa nhưng dù sao
cũng là những kỷ niệm đẹp tuyệt vời mà có lẽ
suốt cả cuộc đời mãi mãi về sau, nó sẽ không
bao giờ quên được. Hai cô trò sau khi xuống nhà
sau rửa ráy sạch sẽ thì trở lại buồng, mặc quần
áo vào và nằm xuống giường ngủ lấy sức sau
cuộc mây mưa. - Tối nay không về nhà, em có
sợ nhà trông không? - Dạ không đâu cô! Vì em
hay lên rẫy nhà bạn An ngủ qua đêm nên tối
nào, hễ em không về thì nhà em cứ đinh ninh là
lên đó vậy! Hai cô trò không sao ngủ được, cứ
thao thức nằm chờ trời sáng và cứ nói qua nói lại
riết rồi đâm chán, lại một lần nữa bất ngờ hai đôi
môi kết dính say sưa, đắm đuối vào với nhau.
Cả hai hả hê, thoải mái yêu nhau đến bất tận,
cuồng loạn, nồng nàn vì hai cô trò đều tự thầm
biết đây là lần cuối cùng, thôi thì còn lại những
gì cứ cho nhau hết đi chứ nuối tiếc giữ gìn làm
gì khi tình yêu của hai cô trò đang thăng hoa lên
vườn ngự uyển mà ra hoa kết trái. Hết



BACK | D.Ky | D.Nhap | L.He | G.Thieu | H.Dan | Gop.Y | K.Ban | Y.Cau | LKet | Trang chu | Dien dan


(C)Copy Right By
Nguyễn Quốc Cường
*Xứ Dừa-Bến Tre*
"2009-2010"

Thống kê Bd
bodem

0n: 1Ngay: 1Tuan: 1Thang: 7Tong: 1144
.::Dien dan::.