watch sexy videos at nza-vids!

QueHuong DongKhoi

L0g0 Quehuong.Wap.Sh
Http://quehuong.wap.sh



Thúy là một "thiên kim tiểu
thư", con nhà giàu, học giỏi.
Nàng rất có nhan sắc, nhưng
phải cái tội quá kiêu ngạo nên
thành ra không có chàng nào
dám " rớ" vào. Những người hội
đủ điều kiện để lọt mắt xanh
của Thúy như bác sĩ, kỹ sư,
cũng như các công tử quý
phái, những người học giỏi;
những kẻ đẹp trai như ảnh đế
vẫn không người nào chiếm
được trái tim của nàng. Người
giàu có thì bị chê là "xấu trai";
người có bằng cao thì bị chê là
không chút "lãng mạn"; người
đẹp trai học giỏi thì lại là "con
nhà nghèo"! Thỉnh thoảng
cũng có một vài anh bạo dạn
làm quen với mục đích muốn
tiến xa hơn, nhưng sau khi nhìn
thấy rõ tính tình của nàng ta
thì chỉ còn biết 'vắt giò lên cổ
mà chạy'!
Xuân qua, xuân lại... Xuân đến,
xuân đi... Nàng giờ đây đã sấp
xỉ gần 30 mà vẫn "phòng
không gối chiếc", trong khi bạn
bè hầu hết đã "mồ yên mả đẹp"
với hạnh phúc gia đình. Thúy
càng nghĩ càng buồn cho thân
phận. Nhiều lúc nàng ngồi
khóc một mình, tự nhủ:
- "Phải chi hồi đó mình đừng
kiêu ngạo quá!"
Ba má nàng lúc đó cũng
hoảng hốt, chạy ngược chạy
xuôi để kiếm chồng cho con
gái nhưng vô hiệu, vì nghe
nhắc đến tên nàng là ai cũng
bị ám ảnh, mau mau "tìm nơi
lánh nạn" chứ không dám nghĩ
đến chuyện cưới nàng, vì
không ai muốn bị khi dễ nữa.
Thúy vẫn tiếp tục "chổng
mông" mà gào hàng ngày,
thầm trách "bề trên" sao nỡ
phũ phàng không chịu ban bố
cho nàng một tí... tình...
Ba má của Thúy bèn nghĩ ra
một cách. Hai người liền viết
một bảng "kén rể" treo ngay
trước cổng nhà. Phía dưới bảng
kén rể là một tờ "thông cáo"
nói rõ điều lệ kén rể, nghĩa là
nhà nào có con trai "hội đủ
điều kiện" thì cha mẹ cứ việc
đem tới nơi để hai đàng nói
chuyện, bàn thảo.
Một ngày kia, gia đình ông Ba
trong nghe được tin gia đình
Thúy muốn "cưới chồng" cho
con gái thì gọi đứa con trai là
thằng Cả Ngố ra bảo:
- Cả Ngố! Mày đã đến tuổi "cập
kê" rồi. Đây là lúc cần phải tìm
cho mày một nơi xứng đáng
để gửi gấm.
Gia đình ông Ba thuộc giới
"bần cố nông", nghèo rớt
mồng tơi. Ông Ba làm nghề
"thợ đụng" để nuôi gia đình.
"Thợ đụng" đây có nghĩa là
"đụng đâu làm đó", không bao
giờ chê bất cứ một việc gì. Cả
Ngố vẫn thường theo cha giúp
việc. Anh ta không biết chữ, nói
năng thì vụng về, không biết
suy nghĩ là gì cả. Chỉ vì to
người tốt tướng thành ra mới
được ông Ba cho đi giúp việc
lặt vặt.
Chẳng qua là có người trong
xóm vì đã một lần đi hỏi cô
Thúy kia làm vợ cho con trai
mà không xong nên đâm ra
hận, muốn "chơi" gia đình giàu
có kia một phen cho bõ ghét
nên mới tìm đủ lời ngon ngọt
dụ dỗ gia đình ông Ba, nói
rằng gia đình Thúy rất "ái mộ"
gia đình ông ta, muốn gả con
gái cho Cả Ngố, con trai ông.
Là người chất phác, ông Ba
nghe nói là tin ngay, chẳng
chút nghi ngờ. Ông ta thầm
nghĩ nếu con trai mình được
làm rể gia đình kia thì thật là
"vạn phúc", không chừng gia
đình ông ta sẽ được nhờ, biết
đâu sẽ "giàu ba họ"...
Hôm ấy, khi nghe ông Ba bảo
tìm một nơi xứng đáng để gửi
gấm chàng ta, Cả Ngố không
hiểu gì cả hỏi:
- Thế nào là nơi xứng đáng hả
ba? Còn gửi gấm là gì?
Ông Ba lắc đầu, mắng:
- Mày thật ngu quá đi thôi! Đã
30 tuổi đầu rồi mà chẳng khôn
ra một tí nào cho cha mẹ được
nhờ cả. Ý tao nói là sẽ tìm cho
mày một người vợ để có một
gia đình vững chắc, để mày
trao thân gửi phận!
Cả ngố lại trố mắt hỏi:
- Trao thân gửi phận là gì hả
ba?
Ông Ba chỉ còn biết thở dài
nói:
- Thật tao hết biết phải nói gì
rồi!
Thấy ông Ba chán nản, Cả Ngố
lo sợ hỏi:
- Mà ba nè! Lấy vợ có gì sướng
không mà sao đàn ông ai cũng
ham vậy?
Ông Ba lại một phen điên đầu
vì thằng Cả Ngố. Nhưng ông
chợt nghĩ ra được một kế, liền
nói với Cả Ngố:
- Miễn là mày chịu nghe lời ba
mà lấy vợ thì ba sẽ tìm người
dạy cho mày biết cưới vợ
sướng tới cỡ nào.
Cả Ngố vẫn không hiểu, nhưng
gật đầu đáp:
- Nếu ba đã muốn con cưới vợ
thì đời nào con dám cãi.
- Tốt!
Ông Ba vào trong nhà "đập
heo", lấy ra tất cả những đồng
tiền để dành được, đồng thời
còn phải bán thêm một ít đồ
quý trong nhà mới có được
một số tiền tương đối kha khá.
Ông bèn tìm đến một cái
"động", tìm một ả giang hồ
thương lượng:
- Tui có ít tiền tặng cô đây. Cô
làm ơn dậy cho thằng con trai
tui cách làm cho vợ nó sướng
sau này, cũng như làm cho nó
"đã" một "tăng" để nó chịu lấy
vợ dùm tui. Ơn của cô tui
nguyện ngàn năm "bỏ túi"... í
quên, bỏ vào trong quần..., chết
cha quên nữa... bỏ trong đáy
lồn..., thấy con đĩ mẹ..., cứ quên
hoài..., bỏ trong đáy lòng.
Con Năm, tức ả giang hồ cười
híp cả mắt, vui vẻ nói:
- Được! Bác cứ đem anh ấy lại
đây. Cháu bảo đảm với bác
qua một khóa huấn luyện,
"ảnh" sẽ trở thành người chồng
lý tưởng, vợ ảnh không thích
không ăn tiền.
Ông Năm mừng quá, cám ơn
con Năm rối rít. Sau đó, cứ
chiều chiều, ông Ba lại gửi Cả
Ngố đến cô Năm học nghề.
Mỗi lần ở "lớp" về nhà, Cả Ngố
trông vui vẻ yêu đời hết cỡ nói.
Ông Ba thấy vậy mừng thầm
trong lòng. Số tiền lương làm
được hàng ngày dù không
được bao nhiêu, ông Ba cũng
trích ra chút đỉnh để man đến
tặng cho con Năm để ả vui
lòng, tiếp tục "dạy" con trai
mình đến nơi đến chốn. Vài
tháng sau, một hôm Cả Ngố hí
hửng ra khoe với ông Ba rằng:
- Ba nè! Con Năm nó nói bây
giờ con đủ sức lấy vợ rồi.
Ông Ba nghe nói mừng lắm,
nhưng vẫn hỏi:
- Thế nào là đủ sức lấy vợ?
Cả Ngố đáp:
- Con Năm nó bảo con có cặc
bự và dài, lại đụ dai...
Ông Ba cau mặt, phất tay ngắt
lời, mắng:
- Ây! Ăn nói kiểu mày thì làm
sao mà có vợ được! Phải khiêm
nhường, ít nói. Mày phải biết
"hành động hơn lời nói" rất
nhiều nghe chưa?
Cả Ngố cúi đầu lắng nghe lời
dạy bảo của bậc sinh thành.
Ông Ba tiếp tục "giảng luân lý"
cho cậu con một hồi rồi nói:
- Ngày mai tao dẫn mày đi hỏi
vợ.
Mắt Cả Ngố sáng lên:
- Ai vậy ba?
- Con Thúy, con ông Cao, là tỷ
phú ở xóm mình.
Hôm sau, ông Ba lấy quần
thung mới nhất của mình mặc
vào. Nhờ tài ngoại giao giỏi,
ông mượn được thêm một
chiếc áo vét và một đôi dép
cao su mới mang vào. Ông ta
đứng soi gương, gật gù nói với
vợ:
- Đẹp trai thật! Sang trọng thật!
Má nó thấy tui "phông" không?
Còn bảnh hơn hồi mới lấy má
nó nhiều phải không? Coi
chừng gia đình bên kia tưởng
lầm là tui đi hỏi vợ cho chính
tui chứ không phải hỏi vợ cho
con trai.
Bà Ba bĩu môi "xì" một tiếng,
nói:
- Thôi đi cha già mắc dịch! Già
rồi mà hổng nên nết!
Ông Ba cười ha hả rồi chỉ huy
phái đoàn lên đường. Khi đoàn
người tới một ngôi biệt thực
nguy nga lộng lẫy, người gác
cổng mở cửa nhìn ông Ba từ
đầu đến chân rồi hỏi:
- Có phải chú mày là người
nhà của ông Ba, có hẹn trước
với chủ tao tới đây nói chuyện
dạm vợ cho con đó không?
Ông Ba nghe nói nổi trận lôi
đình quát:
- Đồ cái thứ người làm gì mà
ăn nói mất dạy như vậy hả?
Mày có biết tao là "ông Ba"
đây không? Mau vào thưa với
chủ mày ra đây đón rước.
Người gác cổng mặt mày cau
có nhìn ông Ba thêm một lần
nữa từ đầu đến chân rồi mới
chịu vào trong. Một lát sau,
một người mặc còm- lê hết sức
sang trọng, dẫn theo nhiều
người theo sau đi ra. Ai nấy đều
nhìn ông Ba như có cảm tưởng
ông ta là người hành tinh mới
xuống thăm địa cầu. Thay vì
mời ông Ba và phái đoàn vào
trong, người đàn ông mặc
còm- lê ngạo nghễ cất tiếng
hỏi:
- Tui là Cao, cha của Thúy. Có
phải ông là ông Ba đó không?
Ông Ba chắp hai tay khúm
núm:
- Dạ... dạ... tui đó..., thưa quan
lớn...
Ông Cao lại nói:
- Con Thúy nhà tui nó khó tính
lắm . Nó không thích ồn ào. Nó
chỉ muốn gặp, xem mặt người
con trai nào định hỏi nó mà
thôi. Vậy con trai ông đâu, mau
theo tui vào trong cho nó gặp.
Sau đó, nó có bằng lòng hay
không thì tụi tui sẽ cho ông
biết sau.
Ông Ba liền gọi Cả Ngố ra giới
thiệu:
- Dạ quan lớn! Đây là thằng Cả
Ngố, con trai tui nè. Coi nó có
xứng đôi vừa lứa với cô Thúy
của quan lớn không?
Nhìn Cả Ngố trong lớp áo sơ-
mi, với nút trên cài lỗ dưới,
mặc cái quần đùi màu cứt
ngựa rộng thùng thình, ông
Cao bĩu môi nói:
- Cái đó thì tui không biết...
Vừa lúc đó, anh gác dang chạy
ra nói lớn:
- Thưa ông, cô Thúy nói ông
cho cậu con trai vào cho "cổ"
gặp đặng mà "làm sớm nghỉ
sớm".
Ông Cao nghe nói lại nhăn
mặt. Thật tình ông ta đang
định đuổi hết cả đám người
này về chứ chẳng thèm tiếp bất
cứ người nào. Nhưng ngặt nỗi
con gái ông ta đã muốn như
vậy thì khó mà trái lời nó được.
Ông ta vốn cưng con gái như
cưng trứng, nuông chiều từ
nhỏ, không bao giờ dám trái ý.
Nghĩ vậy, ông ta "hừ" một
tiếng, nhưng lại nghĩ:
- "Cũng được! Cứ để nó coi mặt
cho mà vỡ mộng, mình khỏi
phải mang tiếng khắt khe với
con."
Nghĩ vậy, ông Cao liền đưa
ngón tay giữa ngoắc Cả Ngố,
miệng nói:
- Cậu mau đi theo tôi. Chỉ một
mình cậu thôi.
Thế là Cả Ngố hiên ngang
bước tới đi theo ông Cao, mà
cậu ta tin là "ông già vợ"
tương lai của mình. Cả Ngố cúi
gập người, lễ phép thưa, nói với
giọng nghẹt mũi:
- Con xin nghiêng cẳng..., í
quên..., nghiêng mình... kính
chào nhạc sĩ... í quên, nhạc rốc
(Rock)... ơ... ơ... nhạc... nhạc...
Đã bực mình, ông Cao lại càng
thêm cáu kỉnh, nhưng vẫn cố
giữ bình tĩnh nói cho ra vẻ là
dân "có học thức":
- Tui đâu có phải là nhạc phụ
của cậu đâu. Chừng nào con
gái tui ưng cậu thì lúc đó hẵng
gọi vậy.
Cả Ngố lễ phép hỏi:
- Vậy thì chừng nào "tiểu thơ"
chịu ưng con, thưa đậu phụ,
ủa... nhạc phụ?
Ông Cao chịu hết nổi lớn tiếng
quát:
- Tui đã nói tui không phải là
nhạc phụ của cậu. Mong cậu
ăn nói cho đàng hoàng một
chút!
Cả Ngố nghe nạt thì sợ hãi nói:
- Dạ... dạ... bác đừng giận, con
lúc nào cũng ăn uống đàng
hoàng... ơ... ăn nói đàng hoàng
mà...
Ông Cao lắc đầu như hết ý
kiến. Ông thấy cách hay nhất
là nên im lặng mà thôi chứ
không nên nói thêm điều gì
nữa cả. Hai người sắp sửa bước
vào phòng thì một chị ở bước
ra nói:
- Thưa ông, cô Thúy cho mời
anh ấy dzô.
Ông Cao nhìn Cả Ngố nói bằng
một giọng khinh khi:
- Đó! Bây giờ cậu nói sao cho
vừa lòng con gái tui thì nói. Nó
có chịu lấy cậu hay không là
quyền của nó chứ tui hổng ép.
Người ta nói "ép dầu ép mỡ,
nai nỡ ép duyên". Tui hổng biết
gì hết nữa à nghen.
Nói xong, ông Cao bước thẳng
ra vườn lan gần đó ngắm
những chậu bông, chậu kiểng
đắt tiền. Cả Ngố đi theo chị
người làm vào trong. Cửa mở,
một nàng thiếu nữ ăn mặc hết
sức sang trọng, với thân hình
bốc lửa. Người đó chính là
Thúy, con gái của ông Cao.
Nhìn thấy Cả Ngố, nàng quay
qua hỏi chị người làm:
- Chị Sáu! Chị có đem lộn
người tới đây không?
Chị Sáu, tức người làm đáp:
- Hông đâu cô Hai! Đây là con
trai ông Ba tên Cả Ngố.
Thúy khẽ lắc đầu nói:
- Thôi được rồi. Chị mau ra
ngoài kia để tui phỏng vấn anh
ta một chút.
- Dạ, cô Hai!
Chị Sáu ra ngoài rồi, Thúy nhìn
Cả Ngố từ đầu đến chân, hất
hàm hỏi:
- Anh có bằng cấp gì hả?
Cả Ngố ngơ ngác hỏi:
- Bằng cấp là gì hả cô?
Thúy lắc đầu nói:
- Tui hỏi anh học tới lớp mấy
rồi. Anh có tới trường hông?
Cả Ngố lắc đầu:
- Dạ thưa cô, "con" chưa bao
giờ được tới trường hết.
Thúy vừa bực vừa tức cười với
lối xưng hô của Cả Ngố. Nàng
lại hỏi tiếp:
- Vậy thì anh làm nghề gì?
Cả Ngố nhanh nhẩu đáp:
- Dạ ba con làm "thợ đụng",
con đi theo phụ. Nói cho
"dzăng chương" (văn chương)
nghĩa là "thợ đụng phụ".
Thúy lại một phen tức cười hỏi
tiếp:
- Thế nào là "thợ đụng"? Tui
không hiểu gì cả!
Cả Ngố bèn cắt nghĩa:
- Dạ thưa cô, "thợ đụng" có
nghĩa là đụng đâu làm đó.
Thúy lại nín cười, hỏi tiếp:
- Lương anh làm được bao
nhiêu? Nhà có giàu không?
Cả Ngố tình thật nói:
- Thưa cô Hai, con làm hổng
được bao nhiêu đâu. Nhà con
nghèo chứ đâu có giàu.
Thúy cười nhạt rồi bỗng
nghiêm nét mặt lại hỏi:
- Nghe nói anh có ý định cưới
tôi về làm vợ phải không?
Cả Ngố tủm tỉm cười e lẹ nói:
- Dạ, con không dám. Ba con
nói cô là người xứng đáng cho
con được "trao thân gởi phận".
Thúy đứng chống nạnh hỏi:
- Vậy thì anh nói cho tui biết.
Anh không bằng cấp, không có
nghề nghiệp vững chắc, nhà
thì nghèo. Vậy thì anh có cái gì
để cho tui phải lấy anh về làm
chồng?
Cả Ngố đứng gãi đầu một hồi,
bỗng "à" lên một tiếng, đáp:
- Dạ, "con" có cái này nè cô
Hai.
Vừa nói xong, Cả Ngố đưa hai
tay tuột cái quần đùi màu cứt
ngựa rộng thùng thình xuống.
Thúy hoảng hồn đưa tay lên bịt
mắt lại, la lớn:
- Ê! Anh làm cái gì vậy? Xí, đồ
nham nhở!
Tuy mắng Cả Ngố, tuy đưa bàn
tay lên che mặt, nhưng Thúy
vẫn nhìn được qua kẽ hở giữa
các ngón tay. Một "cục gân" to
bằng cổ tay dài lòng thòng lắc
qua lắc lại. Thúy bỗng cười lên
thành tiếng nghe "hí hí". Rồi
đột nhiên, nàng bỏ tay đang
che mặt xuống bước tới gần Cả
Ngố nói:
- Anh đứng im cho tui khám.
Cả Ngố nghe lời đứng im
không dám cựa quậy, với quần
đùi tụt xuống đầu gối. Thúy
bước tới cầm "cục thịt" dài và
tròn nâng lên rờ một hồi, vuốt
lên vuốt xuống, vọc tới vọc lui.
Thật là một "phép lạ", cục thịt
đang mềm mại lòng thòng
bỗng trở nên cứng ngắc ngổng
lên như một cây mã trắc.
Thúy gật đầu nói:
- Được! Được! Khá lắm!
Nhìn Cả Ngố, Thúy nói:
- Anh đã đậu được bài thi thứ
nhứt.
Cả Ngố nghe nói mừng rỡ, hỏi:
- Vậy là cô cho "con" được trao
thân gửi phận phải không cô?
Thúy dùng ngón tay búng một
cái ngay đầu cặc của Cả Ngố
khiến anh ta đau quá kêu "ui
da", rồi nghiêm mặt nói:
- Chưa đâu! Còn bài thi thứ hai
nữa.
- Là gì cô?
Thúy chẳng nói chẳng rằng, từ
từ đưa tay vào bên trong hai
bên hông váy khẽ kéo xuống
một cái. Tay cầm cái quần xì
quăng lên ghế sa- lông dài,
Thúy ngồi xuống ghế đưa tay
ngoắc Cả Ngố:
- Lại đây!
Cả Ngố hỏi:
- Con kéo quần lên được chưa
cô?
Thúy có vẻ khó chịu, nhằn:
- Kéo lên làm gì! Cởi mẹ nó ra
cho xong!
Cả Ngố không dám trái lệnh,
liền tụt mạnh xuống một cái
rồi đi tới trước mặt Thúy đứng.
Thúy nói như ra lệnh:
- Quỳ xuống!
Cả Ngố lại làm theo lệnh, quỳ
thẳng hai gối xuống đất. Thúy
bỗng vén váy lên nói:
- Bài thi thứ hai bắt đầu.
Váy của Thúy vừa vén lên, Cả
Ngố trông thấy một cục lông
đen dày đặc, phía giữa là cái
mòng màu hồng hồng. Dưới
cái mòng là một cái lỗ màu đỏ
chét. Cả Ngố đưa tay khẽ vuốt
chùm lông đen, miệng hỏi:
- Chắc cô không bao giờ cạo
hết phải không cô?
Bỗng nhiên Thúy đưa tay đánh
một cái lên tay Cả Ngố nghe
cái "chát" một tiếng, lớn tiếng
quát:
- Cái tay!
Cả Ngố xuýt xoa rụt tay về,
không dám rờ nữa, ngơ ngác
hỏi:
- Con phải làm gì đây, cô Hai?
Thúy có vẻ khó chịu về câu hỏi
này. Nàng đưa ngón tay chỉ
vào "bộ chỉ huy" củ mình mà
ra lệnh:
- Còn làm gì nữa? Liếm! Bú!
Cả Ngố ngoan ngoãn chúc đầu
vào chỗ Thúy chỉ. Một mùi
khăm khắm đột nhiên bốc lên
nồng nặc. Cả Ngố cảm thấy hết
sức khó chịu nhưng vẫn phải lè
lưỡi ra liếm vào cái khe đỏ
chét. Liếm cái khe một hồi, lưỡi
của Cả Ngố lại đưa lên liếm
vào cáo mòng, cọ qua cọ lại.
Thúy "đã" quá, rên lên:
- Liếm lẹ hơn chút nữa!
Nghe Thúy hối thúc, Cả Ngố
như lính ra trận ngửi thấy mùi
thuốc súng. Lưỡi của chàng ta
đưa qua đưa lại, đưa lên đưa
xuống, liếm theo nhịp điệu của
tiếng rên người ra lệnh. Gần
nửa tiếng trôi qua. Rồi từng
loạt nước nhờn từ bên trong
cái lỗ đỏ chét nhiễu ra. Cả Ngố
nghe rờn rợn, cảm thấy ghê
tởm nên lưỡng lự, ngừng lại,
thôi không liếm nữa. Hai tay
Thúy đặt đằng sau ót Cả Ngố
ấn mạnh một cái xuống, nói:
- Liếm cho sạch, cho khô!
Cả Ngố đành phải le lưỡi ra
liếm hết nước nhờn trên "lồn cô
Hai" mà nuốt vào cổ chứ
không dám cãi lời. Khi nếm
phải vị nhơm nhớp, Cả Ngố
nghĩ mà rùng mình nhưng
cũng phải gắng gượng mà
nuốt vào chứ không dám nhổ
ra. Đến khi lồn Thúy đã ra hết
nước nhờn và được lưỡi của Cả
Ngố "lau sạch", nàng ta mới
cảm thấy tạm thỏa mãn. Cả
Ngố thở hổn hển nói:
- Lạy cô! Cho con nghỉ một
chút không thì luỡi con chắc
gẫy nát quá!
Thúy cười lên mấy tiếng ha hả,
nói:
- Nói xạo quá đi! Cái lưỡi làm
sao mà gẫy được? Bú lồn tiếp.
Cả Ngố không còn cách nào
hơn phải chúc đầu mà tiếp tục
bú lồn Thúy...
*
* *
Tin giật gân làm cả xóm phải
chưng hửng. Nàng Thúy, con
ông tỷ phú Cao, một thời ai
cũng tưởng may ra chỉ có
hoàng đế mới đủ tư cách cưới
nàng, đã nhận lời lấy Cả Ngố
con ông Cao, một chàng trai
quê mùa thất học, mù chữ,
chẳng có nghề ngỗng gì cả.
Ông Cao thật ra chẳng chút
hài lòng về cuộc hôn nhân này
nhưng sau cùng phải chịu theo
lời con gái vì quen chiều nàng
từ nhỏ nên không còn cách
nào có thể ra oai "làm cha"
được nữa. Ông ta chỉ còn
đường cắn răng mà làm theo ý
con gái mà thôi.
Vì muốn cho gia đình mình nở
mày nở mặt một chút, Thúy
mướn một giáo sư đặc biệt
huấn luyện, dạy cho Cả Ngố từ
cách ăn nói cho đến cách đi
đứng... Nàng sắm đồ thật nhiều
cho cả gia đình Cả Ngố để mặc
trong ngày cưới của mình, từ
ba má anh ta cho đến các anh
em, họ hàng... Nàng phải mướn
riêng một người của hội
chuyên gia về y phục để dạy
gia đình đàng trai cách ăn mặc
theo lối quý phái. Gia đình ông
Ba không quen với lối trang
phục tân thời nên rất "chậm
tiêu", nhà chuyên gia phải dạy
đi dạy lại mới biết sử dụng sơ
sơ loại y phục này thôi chứ
cũng chưa có rành lắm. Đồng
thời, Thúy cũng bảo ông Cao
cho gia đình ông Ba một căn
nhà khá rộng lớn đầy đủ tiện
nghi để chuẩn bị cho ngày đón
dâu. Ông Cao tiếc hùi hụi, mặc
dù so với gia tài đồ sộ của ông
ta thì một căn nhà như thế có
thấm vào đâu. Nhưng nghĩ lại,
thấy con gái nói đúng thành ra
cũng phải đồng ý. Của hồi môn
ông Cao chuẩn bị dành cho
con gái dĩ nhiên ăn từ đời này
sang đời nọ cũng không làm
sao hết nổi. Đó là ăn xài một
cách vương giả. Hàng xóm
nhiều người có vẻ ghen tức, thì
thầm nói với nhau rằng:
- Thằng Cả Ngố này thật là tốt
số ghê! Khi không lấy được con
gái tỷ phú. Không biết nó tu
mấy kiếp rồi?
Có người nói:
- Đúng là con chuột được chui
vào hũ gạo!
Có người băn khoăn:
- Tôi không biết vì sao con nhỏ
đó lại mê thằng này được mới
thật là chuyện khó hiểu!
Cũng có người thông cảm:
- Cứ công bình mà nói thì chắc
nó phải có cái gì đặc biệt thì
con nhỏ đó mới mê chứ!
Và có người cáu quá, chịu
không được, văng tục chửi:
- Thằng đó thì có mà... có cái
"con cặc"!
Ấy, lời chửi độc địa mang đầy
vẻ hậm hực kia tuy rằng tục
tiểu nhưng lại đúng với sự thật
vô cùng. Đó là lý do chính đã
thúc đẩy, đưa đến cuộc hôn
nhân này. Nàng Thúy thật sự
không tìm thấy một đặc điểm
nào nơi Cả Ngố, người chồng
sắp cưới của nàng ngoài "con
cặc" của anh ta. Đã từ lâu
nàng mơ có được một người
chồng không cần thiết phải
đẹp trai giàu sang hay học
giỏi, có bằng cấp cao, mà chỉ
cốt sao người trao thân gửi
phận cho nàng phải có một
con cặc thật bự, thật dài. Ngoài
cặc bự và dài, Thúy còn đòi hỏi
người chồng tương lai của
mình cũng phải là một cao thủ
về "bú lồn" nữa. Nghĩa là người
đó phải tạo cho nàng một cảm
giác thật đặc biệt, phải tạo cho
nàng thật nhiều gợi cảm, sướng
hơn những lần nàng "phòng
không gối chiếc", phải tự nàng
thọc tay vào "quần xì" tự dùng
ngón tay xoa vào cái hột le và
tự dùng bàn tay vuốt từ phía
dưới lên trên cụm lông. Đó là
niềm tâm sự ấp ủ trong lòng
người con gái xinh đẹp, tuổi
đời sấp xỉ 30 kia mà không ai
thấu hiểu được, mà nàng cũng
chẳng biết phải tỏ cùng ai, hay
tâm sự được với ai.
Cả Ngố không có gì cả, nhưng
lại được cả hai điều chính yếu
mà Thúy đòi hỏi. Nghĩa là có
cặc vừa bự vừa dài, lại biết bú
lồn khá thông thạo nhờ con
Năm mà ông Ba bỏ tiền ra nhờ
huấn luyện. Vì vậy mà Cả Ngố
đã hoàn toàn chiếm được trái
tim của người đẹp, một điều
mà tất cả những "vương tôn
công tử" trước đây thất bại
hoàn toàn.
Nhưng Cả Ngố cũng không
biết rằng mặc dù mình đã
chiếm được tim của người đẹp,
đã cưới được nàng, nhưng đời
sống hôn nhân sắp tới với nàng
chỉ mới sắp bắt đầu, là một thử
thách chưa có một người nào
phải trải qua, mà chúng ta chỉ
có thể tưởng tượng được trong
những truyện cổ tích hay khoa
học giả tưởng mà thôi...
Ngày cưới. Họ hàng hai bên,
đàng trai cũng như đàng gái
cùng quan khách ăn uống vui
vẻ tưng bừng náo nhiệt từ trưa
cho đến đêm mới tàn tiệc. Quà
cáp, tiền mừng, thiệp mừng
chất thành từng đống như núi,
chưa từng nhìn thấy ở bất cứ
một đám cưới nào...
Đêm tân hôn. Thúy cùng Cả
Ngố đưa nhau về một khách
sạn "6 sao". Đêm vui bắt đầu.
Sau khi hai người cùng trút bỏ
hết tất cả những gì mặc trên
người, Cả Ngố lại ngửi thấy
một mùi khăm khắm như trước
đây đã từng ngửi qua một lần
từ "bộ chỉ huy" của Thúy. Cả
Ngố nhờ được người huấn
luyện cho cách ăn nói, cũng đã
tiến bộ nhiều, không còn xưng
"con" nữa. Chàng ta nhỏ nhẹ
nói với Thúy:
- Mình đi tắm cái đã, em nhé.
Thúy với dáng mệt nhọc:
- Tại sao?
Cả Ngố cũng đã biết sơ về về
vấn đề tế nhị phần nào, không
dám nói thẳng là vì "bộ chỉ
huy" của nàng "thúi quá", mà
chỉ vịn cớ:
- Mình tắm chung một cái cho
mát mẻ sạch sẽ.
Thúy lắc đầu:
- Tui sạch rồi, không cần tắm.
Cả Ngố nhăn mặt nói:
- Nhưng em cũng biết, anh
phải...
- Phải làm sao?
- Phải bú lồn em nên...
Thúy thoáng hiểu, nhưng ngắt
lời, lên giọng:
- Anh sợ hôi thúi hả? Không
cần biết! Anh đã thương tui thì
anh phải chịu được cái mùi đó.
Nói xong, Thúy nằm bành háng
ra, nhìn Cả Ngố nói lớn:
- Bú!
Cả Ngố không dám cãi lời, quỳ
hai gối, mặt úp vào lồn Thúy,
lưỡi bắt đầu liếm qua liếm lại,
miệng bú cái mòng liên tiếp
không nghỉ. Mấy lần mỏi lưỡi
quá, Cả Ngố định dừng lại "xả
hơi" một chút thì lại bị Thúy hối
lại phải tiếp tục bú. Như lần bị
"khảo thí" lúc gặp nhau lần đầu
tiên, Cả Ngố phải bú cho đến
khi lồn Thúy chảy nước nhờn ra
như suối rồi liếm hết cho lồn
"khô rang" nàng mới vừa lòng.
Cả Ngố nằm xuống cho lưỡi
chàng nghỉ mệt. Thúy cầm cặc
anh ta sục lên sục xuống. Cả
Ngố thấy cũng đã đã, nhưng
nhớ lại hồi được con Năm huấn
luyện, nó đã cho chàng ta một
cảm giác nào đó rất đặc biệt,
"phê" hết cỡ nói. Nhưng Cả
Ngố lại không dám nói thẳng
điều này với Thúy, mà nhờ
nàng làm thế. Chàng ta chỉ tìm
cách nói khéo:
- Em à! Có thể làm cho anh
sướng một chút được không?
Thúy cầm cặc Cả Ngố khẽ lắc
vài cái, nắm kéo tới kéo lui, hết
qua bên phải lại qua bên trái
như một người đang lái xe
sang số, hỏi:
- Là làm cái gì?
Cả Ngố bứt đầu bứt tai lắp ba
lắp bắp:
- Là... là...
Thúy bực mình, bóp cặc Cả
Ngố nói:
- Là thế nào? Nói mẹ nó ra cho
rồi, đừng có úp úp mở mở nữa!
Thu hết can đảm, Cả Ngố mạnh
dạn nói:
- Em có thể bú cặc anh một
chút được không?
Thúy nghe nói bỗng trợn mắt
lên, tay nắm lại, bóp cặc Cả
Ngố một cái thật mạnh, nói:
- Không!
Cả Ngố cảm thấy cặc mình như
đau thốn lên, nhưng cũng ráng
chịu đựng và cố nài nỉ:
- Đi mà! Anh đã bú lồn cho em
lâu như vậy không lẽ em
không bú cặc được cho anh
một chút hay sao?
Thúy ra vẻ mắc cỡ nói:
- Kỳ quá hà!
Cả Ngố đưa tay rờ lên ngực
Thúy xoa xoa một hồi, rồi hai
tay bóp hai vú, miệng "kéo
dài":
- Đi mà em!
Thúy lạnh lùng nói:
- Tui đã nói không là không!
Bây giờ cặc anh cứng ngắc rồi.
Mau đút lẹ vô lồn tui đi thôi!
Mình bắt đầu đụ được rồi!
Nói xong, Thúy buông cặc Cả
Ngố ra, nằm bành háng, giơ
hai chân lên. Biết không thể
thay đổi ý kiến vợ được, Cả
Ngố liền dùng tay khẽ nâng
cặc lên đút vào lồn Thúy. Cặc
Cả Ngố vừa đút vào, Thúy khẽ
kêu lên vài tiếng như cảm thấy
hơi đau. Nhưng sau đó nàng
nằm yên ngoan ngoãn cho
chồng đụ. Cả Ngố hết đút vào
rồi lại kéo ra. Cặc của Cả Ngố
dài nên đút được thật sâu vào
bên trong chạm trúng tử cung
khiến cho Thúy sướng "rên mé
đìu hiu", nằm rên "hừ hự" liên
hồi. Thỉnh thoảng nàng khẽ
động đậy, ưỡn mình lên ưỡn
mình xuống...
Sau khi đụ xong ba lần, Cả Ngố
nằm yên thở dốc, ra chiều mệt
mỏi lắm. Thúy hình như có vẻ
thương hại chồng nên khẽ cầm
"thằng nhỏ" của chàng nâng
niu, vuốt ve với vẻ thương mến,
nói:
- Bây giờ thế này nghen. Từ
nay trở đi, mỗi lần mình đụ
nhau, nếu anh muốn được em
bú cặc thì phải kể cho em nghe
một chuyện cổ tích hay "tân
tích" gì về tình cảm thật là hay.
Phải như vậy thì em mới nứng
lồn được và mới có hứng để bú
cặc. Nhưng cũng cần phải nhắc
lại là anh luôn luôn phải bú lồn
em trước cái đã.
Cả Ngố nghe nói mặc dầu vui
lên được một chút nhưng cũng
thầm lo ngại vì xưa nay chàng
ta chưa bao giờ rành về khoa
kể chuyện cả. Nghĩ ngợi một
hồi, Cả Ngố bỗng mừng rỡ
thầm reo trong lòng khi nhớ ra
được một chuyện:
- "Phải rồi! Tại sao mình không
nhờ con Năm giúp cho một tay
có hơn không. Ngày xưa khi
huấn luyện, dạy dỗ cho mình
nên người, nó cũng đã kể cho
mình nghe nhiều chuyện rồi
mà tại mình không nhớ được
đó thôi."
Nghĩ vậy, Cả Ngố khẽ nở một
nụ cười, nhìn Thúy, vợ mình, rồi
đầu gật lia gật lịa như sẵn sàng
đón nhận các cuộc thử thách
trong trong lai...

Thúy là một "thiên kim tiểu
thư", con nhà giàu, học giỏi.
Nàng rất có nhan sắc, nhưng
phải cái tội quá kiêu ngạo nên
thành ra không có chàng nào
dám " rớ" vào. Những người hội
đủ điều kiện để lọt mắt xanh
của Thúy như bác sĩ, kỹ sư,
cũng như các công tử quý
phái, những người học giỏi;
những kẻ đẹp trai như ảnh đế
vẫn không người nào chiếm
được trái tim của nàng. Người
giàu có thì bị chê là "xấu trai";
người có bằng cao thì bị chê là
không chút "lãng mạn"; người
đẹp trai học giỏi thì lại là "con
nhà nghèo"! Thỉnh thoảng
cũng có một vài anh bạo dạn
làm quen với mục đích muốn
tiến xa hơn, nhưng sau khi nhìn
thấy rõ tính tình của nàng ta
thì chỉ còn biết 'vắt giò lên cổ
mà chạy'!
Xuân qua, xuân lại... Xuân đến,
xuân đi... Nàng giờ đây đã sấp
xỉ gần 30 mà vẫn "phòng
không gối chiếc", trong khi bạn
bè hầu hết đã "mồ yên mả đẹp"
với hạnh phúc gia đình. Thúy
càng nghĩ càng buồn cho thân
phận. Nhiều lúc nàng ngồi
M khóc một mình, tự nhủ:
- "Phải chi hồi đó mình đừng
kiêu ngạo quá!"
Ba má nàng lúc đó cũng
hoảng hốt, chạy ngược chạy
xuôi để kiếm chồng cho con
gái nhưng vô hiệu, vì nghe
nhắc đến tên nàng là ai cũng
bị ám ảnh, mau mau "tìm nơi
lánh nạn" chứ không dám nghĩ
đến chuyện cưới nàng, vì
không ai muốn bị khi dễ nữa.
Thúy vẫn tiếp tục "chổng
mông" mà gào hàng ngày,
thầm trách "bề trên" sao nỡ
phũ phàng không chịu ban bố
cho nàng một tí... tình...
Ba má của Thúy bèn nghĩ ra
một cách. Hai người liền viết
một bảng "kén rể" treo ngay
trước cổng nhà. Phía dưới bảng
kén rể là một tờ "thông cáo"
nói rõ điều lệ kén rể, nghĩa là
nhà nào có con trai "hội đủ
điều kiện" thì cha mẹ cứ việc
đem tới nơi để hai đàng nói
chuyện, bàn thảo.
Một ngày kia, gia đình ông Ba
trong nghe được tin gia đình
Thúy muốn "cưới chồng" cho
con gái thì gọi đứa con trai là
thằng Cả Ngố ra bảo:
- Cả Ngố! Mày đã đến tuổi "cập
kê" rồi. Đây là lúc cần phải tìm
cho mày một nơi xứng đáng
để gửi gấm.
Gia đình ông Ba thuộc giới
"bần cố nông", nghèo rớt
mồng tơi. Ông Ba làm nghề
"thợ đụng" để nuôi gia đình.
"Thợ đụng" đây có nghĩa là
"đụng đâu làm đó", không bao
giờ chê bất cứ một việc gì. Cả
Ngố vẫn thường theo cha giúp
việc. Anh ta không biết chữ, nói
năng thì vụng về, không biết
suy nghĩ là gì cả. Chỉ vì to
người tốt tướng thành ra mới
được ông Ba cho đi giúp việc
lặt vặt.
Chẳng qua là có người trong
xóm vì đã một lần đi hỏi cô
Thúy kia làm vợ cho con trai
mà không xong nên đâm ra
hận, muốn "chơi" gia đình giàu
có kia một phen cho bõ ghét
nên mới tìm đủ lời ngon ngọt
dụ dỗ gia đình ông Ba, nói
rằng gia đình Thúy rất "ái mộ"
gia đình ông ta, muốn gả con
gái cho Cả Ngố, con trai ông.
Là người chất phác, ông Ba
nghe nói là tin ngay, chẳng
chút nghi ngờ. Ông ta thầm
nghĩ nếu con trai mình được
làm rể gia đình kia thì thật là
"vạn phúc", không chừng gia
đình ông ta sẽ được nhờ, biết
đâu sẽ "giàu ba họ"...
Hôm ấy, khi nghe ông Ba bảo
tìm một nơi xứng đáng để gửi
gấm chàng ta, Cả Ngố không
hiểu gì cả hỏi:
- Thế nào là nơi xứng đáng hả
ba? Còn gửi gấm là gì?
Ông Ba lắc đầu, mắng:
- Mày thật ngu quá đi thôi! Đã
30 tuổi đầu rồi mà chẳng khôn
ra một tí nào cho cha mẹ được
nhờ cả. Ý tao nói là sẽ tìm cho
mày một người vợ để có một
gia đình vững chắc, để mày
trao thân gửi phận!
Cả ngố lại trố mắt hỏi:
- Trao thân gửi phận là gì hả
ba?
Ông Ba chỉ còn biết thở dài
nói:
- Thật tao hết biết phải nói gì
rồi!
Thấy ông Ba chán nản, Cả Ngố
lo sợ hỏi:
- Mà ba nè! Lấy vợ có gì sướng
không mà sao đàn ông ai cũng
ham vậy?
Ông Ba lại một phen điên đầu
vì thằng Cả Ngố. Nhưng ông
chợt nghĩ ra được một kế, liền
nói với Cả Ngố:
- Miễn là mày chịu nghe lời ba
mà lấy vợ thì ba sẽ tìm người
dạy cho mày biết cưới vợ
sướng tới cỡ nào.
Cả Ngố vẫn không hiểu, nhưng
gật đầu đáp:
- Nếu ba đã muốn con cưới vợ
thì đời nào con dám cãi.
- Tốt!
Ông Ba vào trong nhà "đập
heo", lấy ra tất cả những đồng
tiền để dành được, đồng thời
còn phải bán thêm một ít đồ
quý trong nhà mới có được
một số tiền tương đối kha khá.
Ông bèn tìm đến một cái
"động", tìm một ả giang hồ
thương lượng:
- Tui có ít tiền tặng cô đây. Cô
làm ơn dậy cho thằng con trai
tui cách làm cho vợ nó sướng
sau này, cũng như làm cho nó
"đã" một "tăng" để nó chịu lấy
vợ dùm tui. Ơn của cô tui
nguyện ngàn năm "bỏ túi"... í
quên, bỏ vào trong quần..., chết
cha quên nữa... bỏ trong đáy
lồn..., thấy con đĩ mẹ..., cứ quên
hoài..., bỏ trong đáy lòng.
Con Năm, tức ả giang hồ cười
híp cả mắt, vui vẻ nói:
- Được! Bác cứ đem anh ấy lại
đây. Cháu bảo đảm với bác
qua một khóa huấn luyện,
"ảnh" sẽ trở thành người chồng
lý tưởng, vợ ảnh không thích
không ăn tiền.
Ông Năm mừng quá, cám ơn
con Năm rối rít. Sau đó, cứ
chiều chiều, ông Ba lại gửi Cả
Ngố đến cô Năm học nghề.
Mỗi lần ở "lớp" về nhà, Cả Ngố
trông vui vẻ yêu đời hết cỡ nói.
Ông Ba thấy vậy mừng thầm
trong lòng. Số tiền lương làm
được hàng ngày dù không
được bao nhiêu, ông Ba cũng
trích ra chút đỉnh để man đến
tặng cho con Năm để ả vui
lòng, tiếp tục "dạy" con trai
mình đến nơi đến chốn. Vài
tháng sau, một hôm Cả Ngố hí
hửng ra khoe với ông Ba rằng:
- Ba nè! Con Năm nó nói bây
giờ con đủ sức lấy vợ rồi.
Ông Ba nghe nói mừng lắm,
nhưng vẫn hỏi:
- Thế nào là đủ sức lấy vợ?
Cả Ngố đáp:
- Con Năm nó bảo con có cặc
bự và dài, lại đụ dai...
Ông Ba cau mặt, phất tay ngắt
lời, mắng:
- Ây! Ăn nói kiểu mày thì làm
sao mà có vợ được! Phải khiêm
nhường, ít nói. Mày phải biết
"hành động hơn lời nói" rất
nhiều nghe chưa?
Cả Ngố cúi đầu lắng nghe lời
dạy bảo của bậc sinh thành.
Ông Ba tiếp tục "giảng luân lý"
cho cậu con một hồi rồi nói:
- Ngày mai tao dẫn mày đi hỏi
vợ.
Mắt Cả Ngố sáng lên:
- Ai vậy ba?
- Con Thúy, con ông Cao, là tỷ
phú ở xóm mình.
Hôm sau, ông Ba lấy quần
thung mới nhất của mình mặc
vào. Nhờ tài ngoại giao giỏi,
ông mượn được thêm một
chiếc áo vét và một đôi dép
cao su mới mang vào. Ông ta
đứng soi gương, gật gù nói với
vợ:
- Đẹp trai thật! Sang trọng thật!
Má nó thấy tui "phông" không?
Còn bảnh hơn hồi mới lấy má
nó nhiều phải không? Coi
chừng gia đình bên kia tưởng
lầm là tui đi hỏi vợ cho chính
tui chứ không phải hỏi vợ cho
con trai.
Bà Ba bĩu môi "xì" một tiếng,
nói:
- Thôi đi cha già mắc dịch! Già
rồi mà hổng nên nết!
Ông Ba cười ha hả rồi chỉ huy
phái đoàn lên đường. Khi đoàn
người tới một ngôi biệt thực
nguy nga lộng lẫy, người gác
cổng mở cửa nhìn ông Ba từ
đầu đến chân rồi hỏi:
- Có phải chú mày là người
nhà của ông Ba, có hẹn trước
với chủ tao tới đây nói chuyện
dạm vợ cho con đó không?
Ông Ba nghe nói nổi trận lôi
đình quát:
- Đồ cái thứ người làm gì mà
ăn nói mất dạy như vậy hả?
Mày có biết tao là "ông Ba"
đây không? Mau vào thưa với
chủ mày ra đây đón rước.
Người gác cổng mặt mày cau
có nhìn ông Ba thêm một lần
nữa từ đầu đến chân rồi mới
chịu vào trong. Một lát sau,
một người mặc còm- lê hết sức
sang trọng, dẫn theo nhiều
người theo sau đi ra. Ai nấy đều
nhìn ông Ba như có cảm tưởng
ông ta là người hành tinh mới
xuống thăm địa cầu. Thay vì
mời ông Ba và phái đoàn vào
trong, người đàn ông mặc
còm- lê ngạo nghễ cất tiếng
hỏi:
- Tui là Cao, cha của Thúy. Có
phải ông là ông Ba đó không?
Ông Ba chắp hai tay khúm
núm:
- Dạ... dạ... tui đó..., thưa quan
lớn...
Ông Cao lại nói:
- Con Thúy nhà tui nó khó tính
lắm . Nó không thích ồn ào. Nó
chỉ muốn gặp, xem mặt người
con trai nào định hỏi nó mà
thôi. Vậy con trai ông đâu, mau
theo tui vào trong cho nó gặp.
Sau đó, nó có bằng lòng hay
không thì tụi tui sẽ cho ông
biết sau.
Ông Ba liền gọi Cả Ngố ra giới
thiệu:
- Dạ quan lớn! Đây là thằng Cả
Ngố, con trai tui nè. Coi nó có
xứng đôi vừa lứa với cô Thúy
của quan lớn không?
Nhìn Cả Ngố trong lớp áo sơ-
mi, với nút trên cài lỗ dưới,
mặc cái quần đùi màu cứt
ngựa rộng thùng thình, ông
Cao bĩu môi nói:
- Cái đó thì tui không biết...
Vừa lúc đó, anh gác dang chạy
ra nói lớn:
- Thưa ông, cô Thúy nói ông
cho cậu con trai vào cho "cổ"
gặp đặng mà "làm sớm nghỉ
sớm".
Ông Cao nghe nói lại nhăn
mặt. Thật tình ông ta đang
định đuổi hết cả đám người
này về chứ chẳng thèm tiếp bất
cứ người nào. Nhưng ngặt nỗi
con gái ông ta đã muốn như
vậy thì khó mà trái lời nó được.
Ông ta vốn cưng con gái như
cưng trứng, nuông chiều từ
nhỏ, không bao giờ dám trái ý.
Nghĩ vậy, ông ta "hừ" một
tiếng, nhưng lại nghĩ:
- "Cũng được! Cứ để nó coi mặt
cho mà vỡ mộng, mình khỏi
phải mang tiếng khắt khe với
con."
Nghĩ vậy, ông Cao liền đưa
ngón tay giữa ngoắc Cả Ngố,
miệng nói:
- Cậu mau đi theo tôi. Chỉ một
mình cậu thôi.
Thế là Cả Ngố hiên ngang
bước tới đi theo ông Cao, mà
cậu ta tin là "ông già vợ"
tương lai của mình. Cả Ngố cúi
gập người, lễ phép thưa, nói với
giọng nghẹt mũi:
- Con xin nghiêng cẳng..., í
quên..., nghiêng mình... kính
chào nhạc sĩ... í quên, nhạc rốc
(Rock)... ơ... ơ... nhạc... nhạc...
Đã bực mình, ông Cao lại càng
thêm cáu kỉnh, nhưng vẫn cố
giữ bình tĩnh nói cho ra vẻ là
dân "có học thức":
- Tui đâu có phải là nhạc phụ
của cậu đâu. Chừng nào con
gái tui ưng cậu thì lúc đó hẵng
gọi vậy.
Cả Ngố lễ phép hỏi:
- Vậy thì chừng nào "tiểu thơ"
chịu ưng con, thưa đậu phụ,
ủa... nhạc phụ?
Ông Cao chịu hết nổi lớn tiếng
quát:
- Tui đã nói tui không phải là
nhạc phụ của cậu. Mong cậu
ăn nói cho đàng hoàng một
chút!
Cả Ngố nghe nạt thì sợ hãi nói:
- Dạ... dạ... bác đừng giận, con
lúc nào cũng ăn uống đàng
hoàng... ơ... ăn nói đàng hoàng
mà...
Ông Cao lắc đầu như hết ý
kiến. Ông thấy cách hay nhất
là nên im lặng mà thôi chứ
không nên nói thêm điều gì
nữa cả. Hai người sắp sửa bước
vào phòng thì một chị ở bước
ra nói:
- Thưa ông, cô Thúy cho mời
anh ấy dzô.
Ông Cao nhìn Cả Ngố nói bằng
một giọng khinh khi:
- Đó! Bây giờ cậu nói sao cho
vừa lòng con gái tui thì nói. Nó
có chịu lấy cậu hay không là
quyền của nó chứ tui hổng ép.
Người ta nói "ép dầu ép mỡ,
nai nỡ ép duyên". Tui hổng biết
gì hết nữa à nghen.
Nói xong, ông Cao bước thẳng
ra vườn lan gần đó ngắm
những chậu bông, chậu kiểng
đắt tiền. Cả Ngố đi theo chị
người làm vào trong. Cửa mở,
một nàng thiếu nữ ăn mặc hết
sức sang trọng, với thân hình
bốc lửa. Người đó chính là
Thúy, con gái của ông Cao.
Nhìn thấy Cả Ngố, nàng quay
qua hỏi chị người làm:
- Chị Sáu! Chị có đem lộn
người tới đây không?
Chị Sáu, tức người làm đáp:
- Hông đâu cô Hai! Đây là con
trai ông Ba tên Cả Ngố.
Thúy khẽ lắc đầu nói:
- Thôi được rồi. Chị mau ra
ngoài kia để tui phỏng vấn anh
ta một chút.
- Dạ, cô Hai!
Chị Sáu ra ngoài rồi, Thúy nhìn
Cả Ngố từ đầu đến chân, hất
hàm hỏi:
- Anh có bằng cấp gì hả?
Cả Ngố ngơ ngác hỏi:
- Bằng cấp là gì hả cô?
Thúy lắc đầu nói:
- Tui hỏi anh học tới lớp mấy
rồi. Anh có tới trường hông?
Cả Ngố lắc đầu:
- Dạ thưa cô, "con" chưa bao
giờ được tới trường hết.
Thúy vừa bực vừa tức cười với
lối xưng hô của Cả Ngố. Nàng
lại hỏi tiếp:
- Vậy thì anh làm nghề gì?
Cả Ngố nhanh nhẩu đáp:
- Dạ ba con làm "thợ đụng",
con đi theo phụ. Nói cho
"dzăng chương" (văn chương)
nghĩa là "thợ đụng phụ".
Thúy lại một phen tức cười hỏi
tiếp:
- Thế nào là "thợ đụng"? Tui
không hiểu gì cả!
Cả Ngố bèn cắt nghĩa:
- Dạ thưa cô, "thợ đụng" có
nghĩa là đụng đâu làm đó.
Thúy lại nín cười, hỏi tiếp:
- Lương anh làm được bao
nhiêu? Nhà có giàu không?
Cả Ngố tình thật nói:
- Thưa cô Hai, con làm hổng
được bao nhiêu đâu. Nhà con
nghèo chứ đâu có giàu.
Thúy cười nhạt rồi bỗng
nghiêm nét mặt lại hỏi:
- Nghe nói anh có ý định cưới
tôi về làm vợ phải không?
Cả Ngố tủm tỉm cười e lẹ nói:
- Dạ, con không dám. Ba con
nói cô là người xứng đáng cho
con được "trao thân gởi phận".
Thúy đứng chống nạnh hỏi:
- Vậy thì anh nói cho tui biết.
Anh không bằng cấp, không có
nghề nghiệp vững chắc, nhà
thì nghèo. Vậy thì anh có cái gì
để cho tui phải lấy anh về làm
chồng?
Cả Ngố đứng gãi đầu một hồi,
bỗng "à" lên một tiếng, đáp:
- Dạ, "con" có cái này nè cô
Hai.
Vừa nói xong, Cả Ngố đưa hai
tay tuột cái quần đùi màu cứt
ngựa rộng thùng thình xuống.
Thúy hoảng hồn đưa tay lên bịt
mắt lại, la lớn:
- Ê! Anh làm cái gì vậy? Xí, đồ
nham nhở!
Tuy mắng Cả Ngố, tuy đưa bàn
tay lên che mặt, nhưng Thúy
vẫn nhìn được qua kẽ hở giữa
các ngón tay. Một "cục gân" to
bằng cổ tay dài lòng thòng lắc
qua lắc lại. Thúy bỗng cười lên
thành tiếng nghe "hí hí". Rồi
đột nhiên, nàng bỏ tay đang
che mặt xuống bước tới gần Cả
Ngố nói:
- Anh đứng im cho tui khám.
Cả Ngố nghe lời đứng im
không dám cựa quậy, với quần
đùi tụt xuống đầu gối. Thúy
bước tới cầm "cục thịt" dài và
tròn nâng lên rờ một hồi, vuốt
lên vuốt xuống, vọc tới vọc lui.
Thật là một "phép lạ", cục thịt
đang mềm mại lòng thòng
bỗng trở nên cứng ngắc ngổng
lên như một cây mã trắc.
Thúy gật đầu nói:
- Được! Được! Khá lắm!
Nhìn Cả Ngố, Thúy nói:
- Anh đã đậu được bài thi thứ
nhứt.
Cả Ngố nghe nói mừng rỡ, hỏi:
- Vậy là cô cho "con" được trao
thân gửi phận phải không cô?
Thúy dùng ngón tay búng một
cái ngay đầu cặc của Cả Ngố
khiến anh ta đau quá kêu "ui
da", rồi nghiêm mặt nói:
- Chưa đâu! Còn bài thi thứ hai
nữa.
- Là gì cô?
Thúy chẳng nói chẳng rằng, từ
từ đưa tay vào bên trong hai
bên hông váy khẽ kéo xuống
một cái. Tay cầm cái quần xì
quăng lên ghế sa- lông dài,
Thúy ngồi xuống ghế đưa tay
ngoắc Cả Ngố:
- Lại đây!
Cả Ngố hỏi:
- Con kéo quần lên được chưa
cô?
Thúy có vẻ khó chịu, nhằn:
- Kéo lên làm gì! Cởi mẹ nó ra
cho xong!
Cả Ngố không dám trái lệnh,
liền tụt mạnh xuống một cái
rồi đi tới trước mặt Thúy đứng.
Thúy nói như ra lệnh:
- Quỳ xuống!
Cả Ngố lại làm theo lệnh, quỳ
thẳng hai gối xuống đất. Thúy
bỗng vén váy lên nói:
- Bài thi thứ hai bắt đầu.
Váy của Thúy vừa vén lên, Cả
Ngố trông thấy một cục lông
đen dày đặc, phía giữa là cái
mòng màu hồng hồng. Dưới
cái mòng là một cái lỗ màu đỏ
chét. Cả Ngố đưa tay khẽ vuốt
chùm lông đen, miệng hỏi:
- Chắc cô không bao giờ cạo
hết phải không cô?
Bỗng nhiên Thúy đưa tay đánh
một cái lên tay Cả Ngố nghe
cái "chát" một tiếng, lớn tiếng
quát:
- Cái tay!
Cả Ngố xuýt xoa rụt tay về,
không dám rờ nữa, ngơ ngác
hỏi:
- Con phải làm gì đây, cô Hai?
Thúy có vẻ khó chịu về câu hỏi
này. Nàng đưa ngón tay chỉ
vào "bộ chỉ huy" củ mình mà
ra lệnh:
- Còn làm gì nữa? Liếm! Bú!
Cả Ngố ngoan ngoãn chúc đầu
vào chỗ Thúy chỉ. Một mùi
khăm khắm đột nhiên bốc lên
nồng nặc. Cả Ngố cảm thấy hết
sức khó chịu nhưng vẫn phải lè
lưỡi ra liếm vào cái khe đỏ
chét. Liếm cái khe một hồi, lưỡi
của Cả Ngố lại đưa lên liếm
vào cáo mòng, cọ qua cọ lại.
Thúy "đã" quá, rên lên:
- Liếm lẹ hơn chút nữa!
Nghe Thúy hối thúc, Cả Ngố
như lính ra trận ngửi thấy mùi
thuốc súng. Lưỡi của chàng ta
đưa qua đưa lại, đưa lên đưa
xuống, liếm theo nhịp điệu của
tiếng rên người ra lệnh. Gần
nửa tiếng trôi qua. Rồi từng
loạt nước nhờn từ bên trong
cái lỗ đỏ chét nhiễu ra. Cả Ngố
nghe rờn rợn, cảm thấy ghê
tởm nên lưỡng lự, ngừng lại,
thôi không liếm nữa. Hai tay
Thúy đặt đằng sau ót Cả Ngố
ấn mạnh một cái xuống, nói:
- Liếm cho sạch, cho khô!
Cả Ngố đành phải le lưỡi ra
liếm hết nước nhờn trên "lồn cô
Hai" mà nuốt vào cổ chứ
không dám cãi lời. Khi nếm
phải vị nhơm nhớp, Cả Ngố
nghĩ mà rùng mình nhưng
cũng phải gắng gượng mà
nuốt vào chứ không dám nhổ
ra. Đến khi lồn Thúy đã ra hết
nước nhờn và được lưỡi của Cả
Ngố "lau sạch", nàng ta mới
cảm thấy tạm thỏa mãn. Cả
Ngố thở hổn hển nói:
- Lạy cô! Cho con nghỉ một
chút không thì luỡi con chắc
gẫy nát quá!
Thúy cười lên mấy tiếng ha hả,
nói:
- Nói xạo quá đi! Cái lưỡi làm
sao mà gẫy được? Bú lồn tiếp.
Cả Ngố không còn cách nào
hơn phải chúc đầu mà tiếp tục
bú lồn Thúy...
*
* *
Tin giật gân làm cả xóm phải
chưng hửng. Nàng Thúy, con
ông tỷ phú Cao, một thời ai
cũng tưởng may ra chỉ có
hoàng đế mới đủ tư cách cưới
nàng, đã nhận lời lấy Cả Ngố
con ông Cao, một chàng trai
quê mùa thất học, mù chữ,
chẳng có nghề ngỗng gì cả.
Ông Cao thật ra chẳng chút
hài lòng về cuộc hôn nhân này
nhưng sau cùng phải chịu theo
lời con gái vì quen chiều nàng
từ nhỏ nên không còn cách
nào có thể ra oai "làm cha"
được nữa. Ông ta chỉ còn
đường cắn răng mà làm theo ý
con gái mà thôi.
Vì muốn cho gia đình mình nở
mày nở mặt một chút, Thúy
mướn một giáo sư đặc biệt
huấn luyện, dạy cho Cả Ngố từ
cách ăn nói cho đến cách đi
đứng... Nàng sắm đồ thật nhiều
cho cả gia đình Cả Ngố để mặc
trong ngày cưới của mình, từ
ba má anh ta cho đến các anh
em, họ hàng... Nàng phải mướn
riêng một người của hội
chuyên gia về y phục để dạy
gia đình đàng trai cách ăn mặc
theo lối quý phái. Gia đình ông
Ba không quen với lối trang
phục tân thời nên rất "chậm
tiêu", nhà chuyên gia phải dạy
đi dạy lại mới biết sử dụng sơ
sơ loại y phục này thôi chứ
cũng chưa có rành lắm. Đồng
thời, Thúy cũng bảo ông Cao
cho gia đình ông Ba một căn
nhà khá rộng lớn đầy đủ tiện
nghi để chuẩn bị cho ngày đón
dâu. Ông Cao tiếc hùi hụi, mặc
dù so với gia tài đồ sộ của ông
ta thì một căn nhà như thế có
thấm vào đâu. Nhưng nghĩ lại,
thấy con gái nói đúng thành ra
cũng phải đồng ý. Của hồi môn
ông Cao chuẩn bị dành cho
con gái dĩ nhiên ăn từ đời này
sang đời nọ cũng không làm
sao hết nổi. Đó là ăn xài một
cách vương giả. Hàng xóm
nhiều người có vẻ ghen tức, thì
thầm nói với nhau rằng:
- Thằng Cả Ngố này thật là tốt
số ghê! Khi không lấy được con
gái tỷ phú. Không biết nó tu
mấy kiếp rồi?
Có người nói:
- Đúng là con chuột được chui
vào hũ gạo!
Có người băn khoăn:
- Tôi không biết vì sao con nhỏ
đó lại mê thằng này được mới
thật là chuyện khó hiểu!
Cũng có người thông cảm:
- Cứ công bình mà nói thì chắc
nó phải có cái gì đặc biệt thì
con nhỏ đó mới mê chứ!
Và có người cáu quá, chịu
không được, văng tục chửi:
- Thằng đó thì có mà... có cái
"con cặc"!
Ấy, lời chửi độc địa mang đầy
vẻ hậm hực kia tuy rằng tục
tiểu nhưng lại đúng với sự thật
vô cùng. Đó là lý do chính đã
thúc đẩy, đưa đến cuộc hôn
nhân này. Nàng Thúy thật sự
không tìm thấy một đặc điểm
nào nơi Cả Ngố, người chồng
sắp cưới của nàng ngoài "con
cặc" của anh ta. Đã từ lâu
nàng mơ có được một người
chồng không cần thiết phải
đẹp trai giàu sang hay học
giỏi, có bằng cấp cao, mà chỉ
cốt sao người trao thân gửi
phận cho nàng phải có một
con cặc thật bự, thật dài. Ngoài
cặc bự và dài, Thúy còn đòi hỏi
người chồng tương lai của
mình cũng phải là một cao thủ
về "bú lồn" nữa. Nghĩa là người
đó phải tạo cho nàng một cảm
giác thật đặc biệt, phải tạo cho
nàng thật nhiều gợi cảm, sướng
hơn những lần nàng "phòng
không gối chiếc", phải tự nàng
thọc tay vào "quần xì" tự dùng
ngón tay xoa vào cái hột le và
tự dùng bàn tay vuốt từ phía
dưới lên trên cụm lông. Đó là
niềm tâm sự ấp ủ trong lòng
người con gái xinh đẹp, tuổi
đời sấp xỉ 30 kia mà không ai
thấu hiểu được, mà nàng cũng
chẳng biết phải tỏ cùng ai, hay
tâm sự được với ai.
Cả Ngố không có gì cả, nhưng
lại được cả hai điều chính yếu
mà Thúy đòi hỏi. Nghĩa là có
cặc vừa bự vừa dài, lại biết bú
lồn khá thông thạo nhờ con
Năm mà ông Ba bỏ tiền ra nhờ
huấn luyện. Vì vậy mà Cả Ngố
đã hoàn toàn chiếm được trái
tim của người đẹp, một điều
mà tất cả những "vương tôn
công tử" trước đây thất bại
hoàn toàn.
Nhưng Cả Ngố cũng không
biết rằng mặc dù mình đã
chiếm được tim của người đẹp,
đã cưới được nàng, nhưng đời
sống hôn nhân sắp tới với nàng
chỉ mới sắp bắt đầu, là một thử
thách chưa có một người nào
phải trải qua, mà chúng ta chỉ
có thể tưởng tượng được trong
những truyện cổ tích hay khoa
học giả tưởng mà thôi...
Ngày cưới. Họ hàng hai bên,
đàng trai cũng như đàng gái
cùng quan khách ăn uống vui
vẻ tưng bừng náo nhiệt từ trưa
cho đến đêm mới tàn tiệc. Quà
cáp, tiền mừng, thiệp mừng
chất thành từng đống như núi,
chưa từng nhìn thấy ở bất cứ
một đám cưới nào...
Đêm tân hôn. Thúy cùng Cả
Ngố đưa nhau về một khách
sạn "6 sao". Đêm vui bắt đầu.
Sau khi hai người cùng trút bỏ
hết tất cả những gì mặc trên
người, Cả Ngố lại ngửi thấy
một mùi khăm khắm như trước
đây đã từng ngửi qua một lần
từ "bộ chỉ huy" của Thúy. Cả
Ngố nhờ được người huấn
luyện cho cách ăn nói, cũng đã
tiến bộ nhiều, không còn xưng
"con" nữa. Chàng ta nhỏ nhẹ
nói với Thúy:
- Mình đi tắm cái đã, em nhé.
Thúy với dáng mệt nhọc:
- Tại sao?
Cả Ngố cũng đã biết sơ về về
vấn đề tế nhị phần nào, không
dám nói thẳng là vì "bộ chỉ
huy" của nàng "thúi quá", mà
chỉ vịn cớ:
- Mình tắm chung một cái cho
mát mẻ sạch sẽ.
Thúy lắc đầu:
- Tui sạch rồi, không cần tắm.
Cả Ngố nhăn mặt nói:
- Nhưng em cũng biết, anh
phải...
- Phải làm sao?
- Phải bú lồn em nên...
Thúy thoáng hiểu, nhưng ngắt
lời, lên giọng:
- Anh sợ hôi thúi hả? Không
cần biết! Anh đã thương tui thì
anh phải chịu được cái mùi đó.
Nói xong, Thúy nằm bành háng
ra, nhìn Cả Ngố nói lớn:
- Bú!
Cả Ngố không dám cãi lời, quỳ
hai gối, mặt úp vào lồn Thúy,
lưỡi bắt đầu liếm qua liếm lại,
miệng bú cái mòng liên tiếp
không nghỉ. Mấy lần mỏi lưỡi
quá, Cả Ngố định dừng lại "xả
hơi" một chút thì lại bị Thúy hối
lại phải tiếp tục bú. Như lần bị
"khảo thí" lúc gặp nhau lần đầu
tiên, Cả Ngố phải bú cho đến
khi lồn Thúy chảy nước nhờn ra
như suối rồi liếm hết cho lồn
"khô rang" nàng mới vừa lòng.
Cả Ngố nằm xuống cho lưỡi
chàng nghỉ mệt. Thúy cầm cặc
anh ta sục lên sục xuống. Cả
Ngố thấy cũng đã đã, nhưng
nhớ lại hồi được con Năm huấn
luyện, nó đã cho chàng ta một
cảm giác nào đó rất đặc biệt,
"phê" hết cỡ nói. Nhưng Cả
Ngố lại không dám nói thẳng
điều này với Thúy, mà nhờ
nàng làm thế. Chàng ta chỉ tìm
cách nói khéo:
- Em à! Có thể làm cho anh
sướng một chút được không?
Thúy cầm cặc Cả Ngố khẽ lắc
vài cái, nắm kéo tới kéo lui, hết
qua bên phải lại qua bên trái
như một người đang lái xe
sang số, hỏi:
- Là làm cái gì?
Cả Ngố bứt đầu bứt tai lắp ba
lắp bắp:
- Là... là...
Thúy bực mình, bóp cặc Cả
Ngố nói:
- Là thế nào? Nói mẹ nó ra cho
rồi, đừng có úp úp mở mở nữa!
Thu hết can đảm, Cả Ngố mạnh
dạn nói:
- Em có thể bú cặc anh một
chút được không?
Thúy nghe nói bỗng trợn mắt
lên, tay nắm lại, bóp cặc Cả
Ngố một cái thật mạnh, nói:
- Không!
Cả Ngố cảm thấy cặc mình như
đau thốn lên, nhưng cũng ráng
chịu đựng và cố nài nỉ:
- Đi mà! Anh đã bú lồn cho em
lâu như vậy không lẽ em
không bú cặc được cho anh
một chút hay sao?
Thúy ra vẻ mắc cỡ nói:
- Kỳ quá hà!
Cả Ngố đưa tay rờ lên ngực
Thúy xoa xoa một hồi, rồi hai
tay bóp hai vú, miệng "kéo
dài":
- Đi mà em!
Thúy lạnh lùng nói:
- Tui đã nói không là không!
Bây giờ cặc anh cứng ngắc rồi.
Mau đút lẹ vô lồn tui đi thôi!
Mình bắt đầu đụ được rồi!
Nói xong, Thúy buông cặc Cả
Ngố ra, nằm bành háng, giơ
hai chân lên. Biết không thể
thay đổi ý kiến vợ được, Cả
Ngố liền dùng tay khẽ nâng
cặc lên đút vào lồn Thúy. Cặc
Cả Ngố vừa đút vào, Thúy khẽ
kêu lên vài tiếng như cảm thấy
hơi đau. Nhưng sau đó nàng
nằm yên ngoan ngoãn cho
chồng đụ. Cả Ngố hết đút vào
rồi lại kéo ra. Cặc của Cả Ngố
dài nên đút được thật sâu vào
bên trong chạm trúng tử cung
khiến cho Thúy sướng "rên mé
đìu hiu", nằm rên "hừ hự" liên
hồi. Thỉnh thoảng nàng khẽ
động đậy, ưỡn mình lên ưỡn
mình xuống...
Sau khi đụ xong ba lần, Cả Ngố
nằm yên thở dốc, ra chiều mệt
mỏi lắm. Thúy hình như có vẻ
thương hại chồng nên khẽ cầm
"thằng nhỏ" của chàng nâng
niu, vuốt ve với vẻ thương mến,
nói:
- Bây giờ thế này nghen. Từ
nay trở đi, mỗi lần mình đụ
nhau, nếu anh muốn được em
bú cặc thì phải kể cho em nghe
một chuyện cổ tích hay "tân
tích" gì về tình cảm thật là hay.
Phải như vậy thì em mới nứng
lồn được và mới có hứng để bú
cặc. Nhưng cũng cần phải nhắc
lại là anh luôn luôn phải bú lồn
em trước cái đã.
Cả Ngố nghe nói mặc dầu vui
lên được một chút nhưng cũng
thầm lo ngại vì xưa nay chàng
ta chưa bao giờ rành về khoa
kể chuyện cả. Nghĩ ngợi một
hồi, Cả Ngố bỗng mừng rỡ
thầm reo trong lòng khi nhớ ra
được một chuyện:
- "Phải rồi! Tại sao mình không
nhờ con Năm giúp cho một tay
có hơn không. Ngày xưa khi
huấn luyện, dạy dỗ cho mình
nên người, nó cũng đã kể cho
mình nghe nhiều chuyện rồi
mà tại mình không nhớ được
đó thôi."
Nghĩ vậy, Cả Ngố khẽ nở một
nụ cười, nhìn Thúy, vợ mình, rồi
đầu gật lia gật lịa như sẵn sàng
đón nhận các cuộc thử thách
trong trong lai...



BACK|D.Ky|D.Nhap|L.He|G.Thieu|H.Dan|Gop.Y|K.Ban|Y.Cau|LKet|Trang chu|Dien dan


Copy Right By
Nguyen Quoc Cuong
*Dong Khoi-Ben Tre*
"2009-2010"

Bd
Tk
bodem

0n: 1Ngay: 1Tuan: 2Thang: 3Tong: 783
.::Dien dan::.